cô giáo à lại đây
theo như anh kể thì đây là một cô giáo có tâm. Tôi quan niệm giáo viên nó có quan tâm đến mình thì nó mới nói, còn ko nó kệ mẹ, dở ông dở thằng gì sau thành hạng mất dạy ngu dốt thì gia đình chịu, bản thân chịu chứ thầy cô đéo care mới dở hơi. Cái câu chuyện tôi
Truyện Cô Giáo À, Lại Đây! - Chương 3. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lại đây với cô mau lại đây chơi cùng cô. Xem nào ai nhanh mau tới đây xum vầy nào. Lại đây với cô em cùng múa em cùng hát. Như đàn chim non ríu rít đậu cạnh cô ngoan.
Nghĩa của từ đường lại trong Tiếng Việt - duong lai- nha lại, những người tuỳ thuộc làm việc trong một quan thự
cấy được vụ lúa ít hơn các vùng khác. Hơn nữa, khí hậu ở đây cũng lại rất thất thường, gió mùa đông bắc vừa lạnh vừa ẩm, gió mùa hè nóng và ẩm. Một đặc điểm nữa là môi trường nước, đồng bằng Bắc Bộ có một
Chính xác là #dxy đang bị chính phủ các quốc gia cản lại rất mạnh. Đã tới ngưỡng mà chính phủ cần can thiệp rồi. Có bạn từng nói với tôi rằng #Dxy là "index" không có khối lượng giao dịch thì ko hình thành cản. Đây là sự khác biệt về định nghĩa "cản" 17 Oct 2022 23:51:44
Vay Tiền Cấp Tốc Online. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đầu tiên đi làmTại phòng học 11A"" Chào các em, tôi là Chu Tiểu Uyên tân chủ nhiệm của lớp. Sau này mong các em hãy giúp đỡ ""Ồn ào ồn ào.....Cả phòng học lúc này có mấy ai chú ý đến sự hiện diện của Chu Tiểu Uyên, nam sinh thì chơi điện thoại, đánh nhau,nữ sinh thì bôi son trét phấn, chụp ảnh, còn 6 người ở dãy bàn cuối thì đều lăn ra ngủ cả. Đây là hình ảnh mà một lớp học nên có sao, hơn nữa lại là trong ngôi trường quý tộc nổi danh cả nước này. Quả thật làm cô thất vọng a ~ ~ ~Thôi thì đành vậyCô đi đến chiếc bàn dành cho giáo viên, ngồi xuống, móc điện thoại ra ngồi lướt loạt hành động của cô vừa diễn ra khiến cả lớp không khỏi há mồm kinh ngạc. Không phải bọn họ không quan tâm tới cô mà bọn họ muốn biết cô sẽ làm gì trong trường hợp đó. Nếu giải quyết êm đẹp cô sẽ có đủ tư cách để dạy bọn họ. Nhưng những gì cô làm hoàn toàn khác biệt so với trong tưởng tượng của giáo viên nào lại vô trách nhiệm như vậy không chứ? Đây là suy nghĩ của toàn bộ học sinh lớp 11A trừ 6 con người đang ngủ đến không biết trời đất gì ồn bỗng dưng im bặt, lúc này cô mới chậm rãi đứng dậy quét mắt nhìn một lượt học sinh của mình. Ừm không đến nỗi tệ, mặt mày sáng sủa thông minh, đều là tuấn nam mỹ nữ. Rất tốt, tuy có hơi thiếu kiên nhẫn nhưng không sao từ từ dạy dỗ sẽ ổn cô nhìn,cả lớp đều chột dạ lủi thủi về chỗ ngồi của mình. Trong lòng họ bây giờ ngoài hoảng sợ thì chính là cảm thấy thất bại. Bọn họ là những học sinh giỏi nhất khối 11 này nên rất kiêu ngạo không coi giáo viên ra gì. Từ đầu năm họ đã đuổi tất cả là 20 giáo viên, cũng bằng cách thức đã làm với cô lúc là những giáo viên trước kia họ nhất định sẽ tìm đủ mọi cách để gây sự chú ý nhưng Chu Tiểu Uyên cô lại không làm gì cả. Bọn họ có thể nhận ra người phụ nữ này giảo hoạt hơn vẻ bề ngoài xinh đẹp của mình rất nhiều. Lúc này họ nên nghe lời thì tốt hơn nếu không ngày mai chưa chắc họ đã rời khỏi được cái lớp học này."" Bây giờ cô sẽ giới thiệu lại, Cô là Chu Tiểu Uyên, tân chủ nhiệm của lớp. Vì là lần đầu tiên gặp mặt nên tiết này cô dành để các em tự giới thiệu bản thân "" Mấy đứa trẻ này thông minh thật, rất hợp ý cô."" Em là Vũ Đình, giữ chức lớp trưởng "" Một nữ sinh có khuôn mặt đáng yêu đựng dậy nói"" Em là Trương Khải, lớp phó "".........."" Ừm lớp mình sỉ số 50 vậy thiếu mất đâu 6 bạn rồi "" Lúc bấy giờ cô đã hoàn toàn xem nhẹ 6 nam sinh ngồi ở dãy bàn cuối. Nói đúng hơn là không hề nhớ đến"" Thưa cô, đủ cả ạ. Chỉ là lục thiếu đang ngủ không được làm phiền "" Lớp trưởng đáng yêu là người đứng dậy giải thích đồng thời chỉ tay về dãy bàn vậy cô không nói một hai lời liền đi thẳng xuống chỗ 6 nam sinh đang đánh cờ với chu công kia. Bàn tay trắng nón xinh xắn của cô vỗ nhẹ lên vai của một người trong số có phản ứngLại vỗ nhẹKhông có phản ứngLay mạnh Cũng không có phản ứngNhéo mạnh một cái vào hông Bật mạnh dậy túm lấy cổ áo của cô quát"" MK, tên khốn nào dám phá giấc ngủ của bản thiếu gia """" Bạn học này, có thể bỏ tay ra rồi đấy "" Một giọng nữ ngọt ngào, mềm nhẹ vang lên đánh tỉnh tinh thần của Cố Mạnh xuống nữ nhân bị mình dọa đến sợ hãi thì không khỏi ngẩn người sau đó trong mắt lóe lên một tia thích thú " Ta lại gặp nhau rồi "
" Chậc, cô giáo à không ngờ cô lại đến những nơi như thế này. Thật mở rộng tầm mắt a ~ "" Các cậu sao....... " Âm thanh chế giễu đầy quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu khiến Chu Tiểu Uyên sửng sốt ngẩn mạnh đầu lên nhìn đối phương. Nhưng khi vừa chạm vào ánh mắt của họ cô dường như chết đứng tại chỗGiống, giống biết có phải là do men rượu hay không, rõ ràng trước mắt cô là học sinh của mình thế mà gương mặt của những ác ma kia lại dần dần hiện hữu. Bọn hắn nhìn cô với ánh mắt chán ghét lẫn khinh bỉ như ngày hôm đó. Cái ánh mắt mà mỗi đêm ám ảnh cô, dằn xé tâm can cô đau đớnCô cứ nghĩ rằng sau ngày đó mình sẽ không còn phải chứng kiến loại ánh mắt đó nữa. Vậy mà hôm nay, chính học sinh của cô lại nhìn cô bằng ánh mắt đầy ghê tởm đó. Cô không sai, không sai điều gì cả. Thế thì tại sao cô luôn phải chịu đựng những nhục nhã này đây? Tại sao vậy chứ?" Cô giáo sao lại không nói gì? Sao không biện minh cho chính mình đi? Cô rất giỏi việc đó mà " Sự im lặng của Chu Tiểu Uyên khiến Cố Mạnh Phong tức giận. Hắn không biết bản thân tức giận điều gì nhưng cứ nghĩ đến những ánh mắt như sói đói đang nhìn cô kia hắn lại không nhịn được. Hắn muốn nghe thấy lời giải thích từ cô chỉ một câu thôi cũng đượcChu Tiểu Uyên ngơ ngác nhìn hắn trong mắt là một mảnh trống rỗng khiến người ta không biết cô đang nghĩ gì. Hay chính bản thân cô cũng chẳng biết được" Mạnh Phong không cần tức giận. Bây giờ tốt nhất là phải đưa cô ấy ra khỏi đây" Mộ Dung Huyền lên tiếng khuyên can. Hắn tất nhiên hiểu Mạnh Phong đang nghĩ gì đó cũng là suy nghĩ của hắn. Nhưng bây giờ không phải lúc tức giận, cô đang say và đã không còn nhận ra bọn hắn là ai nữa rồi" Nào, cô giáo chúng ta đi thôi " Giọng nói đầy ôn nhu mê hoặc vang lên, nếu là người khác chắc chắn sẽ không cưỡng lại được. Tuy nhiên vào tai Chu Tiểu Uyên lại như ác quỷ đòi mạng" Không, không cần lại gần tôi. Thật kinh tởm "Chu Tiểu Uyên hoảng loạn hai tay ôm lấy thân thể nhỏ bé của mình từng bước lùi lại. Gương mặt xinh đẹp nay đã dàn dụa nước mắt"Cô...." Hành động tiến lên của Mộ Dung Huyền bị câu nói của Chu Tiểu Uyên làm cho đứng khựng lại, sắc mặt hết xanh rồi lại trắng trừng trừng nhìn cô. Kinh tởm? Cô dám nói hắn kinh tởm? Người phụ nữ chết tiệt này........"Nói nhiều với cô ấy làm gì, trực tiếp kéo đi có phải tốt hơn không?" Hỏa Diễm là người không biết kiên nhẫn, nhìn thấy tình cảnh dây dưa khó chịu này hắn trực tiếp bước lên cầm lấy tay Chu Tiểu Uyên lôi đi" A A A A.... Buông tôi ra. Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì đây? Đã qua bao nhiêu năm rồi sao vẫn không chịu buông tha cho tôi? Tại sao?" Chu Tiểu Uyên như bị giật điện hất tay Hỏa Diễm ra. Nhưng vì động tác quá mạnh nên cả người cô đều ngã sụp xuống đấtSáu con người đứng lặng im, hết nhìn nhau rồi lại nhìn đến người con gái đang khóc trên mặt đất kia. Tiếng khóc đau thương của cô vang vọng khắp lối đi hoang vắng, muốn bao nhiêu bi thảm liền có bấy nhiêu" Nào, cô giáo chúng tôi không làm hại cô. Bình tĩnh đi " Lãnh Tình, Lãnh Huyết dịu dàng đến bên cô trong mắt lộ ra nhu tình cùng đau xót mà chính họ cũng không biết được" Xin lỗi đã làm phiền các vị. Cô ấy là bạn tôi " Giọng nói thanh lãnh xa lạ vang lên đồng thời hai cánh tay đang đặt trên vai Chu Tiểu Uyên cũng bị hất ra" Nhạc...Ly? Là cậu phải khôbg Nhạc Ly? Mau... mau cứu mình. Bọn họ muốn bắt mình.... muốn bắt mình đi.... Nhạc Ly cứu mình với, mình không muốn..... không muốn đi với họ.... Hức... Hức... Hức " Chu Tiểu Uyên như cá gặp nước bám lấy Nhạc Ly không buông. Giọng nói nghẹn ngào cầu cứu" Ngoan, ngoan nào... Mình ở đây rồi không có chuyện gì nữa đâu " Nhạc Ly vuốt nhẹ mái tóc cô, đau lòng thấy Chu Tiểu Uyên mãi không trở lại nên cô mới đi tìm không ngờ lại bắt gặp cảnh biết " bọn họ" trong lời cô không phải những người trước mặt nhưng chắc chắn là có liên quan khiến cô không khỏi nhìn thêm vài lần. Quả thật là rất quen mắt" Tưởng là ai hóa ra là giám đốc Nhạc, thất lễ rồi" Mị Thần nãy giờ vẫn một mực im lặng nay lại nở nụ cười rạng rỡ hướng Nhạc Ly chìa tay ra" Ra là Mị thiếu gia, bay giờ tôi có việc nhờ cậu gửi lời chào đến Mị gia chủ. Tạm biệt " Như đã nhận ra đối phương là ai Nhạc Ly cười cười đáp lại nhưng không bắt lấy bàn tay chìa ra kia. Đỡ Chu Tiểu Uyên rời đi-Sáng hôm sau" Bài học đến đây là kết thúc các em có gì thắc mắc không? " Chu Tiểu Uyên đứng trên bục nhìn xuống lớp hỏiNgày hôm qua hình như cô uống hơi say không biết có làm ra chuyện gì thất thố không nữa. Hỏi Nhạc Ly thì cô ấy bảo không có gì nhưng cô vẫn cảm thấy có gì đó không ổn mà lại không biết không ổn ở chổ nào" Vũ Đình, hôm nay lục thiếu không đi học sao? " Sau khi mọi người đều ra khỏi lớp Chu Tiểu Uyên mới cố ý giữ cô bé lớp trưởng lại hỏi" Vâng. Nhưng cô đừng quan tâm làm gì họ lúc nào cũng vậy cả " Vũ Đình gật đầu nói. Mặc dù có nghe một chút tin đồn không hay giữa cô giáo chủ nhiệm và lục thiếu nhưng Vũ Đình lại không tin là thật. Cô giáo này không giống dạng người muốn trèo cao"Ừ, cô đã biết. Cám ơn em " Chu Tiểu Uyên nở nụ cười gật đầu. Hà, lúc nào cũng vậy à? Đúng là có tiền thì muốn làm gì thì làm. Đáng lẽ ra cô nên đến nhà hỏi thăm nhưng mà cô không dám đối diện với những gương mặt đó. Thôi thì kệ vậy đi" Cô giáo Chu, thầy hiệu trưởng muốn gặp cô" Một người phụ nữ bước vào phòng giáo viên đến bên bàn của Chu Tiểu Uyên nói. Hình như người phụ nữ này là..... thư kí của hiệu trưởng" A, vâng. Tôi sẽ đến ngay " Chu tiểu Uyên nhanh chóng đáp nhưng trong lòng không khỏi thắc mắc. Cô vào trường cũng chỉ hơn một tuần lại chưa từng mắc lỗi nào, hiệu trưởng muốn gặp cô làm cái gì chứ?-Phòng hiệu trưởngCộc cộc cộc...."Mời vào " trong phòng hiệu trưởng truyền ra giọng nói trầm thấp của đàn ôngCạch. Chu Tiểu Uyên bước vào phòng liền bắt gặp ngay vị hiệu trưởng đáng kính đang ngồi trên bàn làm việc chăm chỉ ghi chép sổ sách. Ngay cả khi cô đứng trước mặt ông cũng chẳng buồn ngần đầu lên " Hiệu trưởng tôi đến rồi đây " Dù không mấy thích thái độ của ông ta nhưng vì chén cơm cô đành phải khép nép nói" Cô giáo Chu, hôm nay trong lớp cô có đến 6 người nghỉ học không phép?"" Vâng là lục thiếu "" Vậy cô có biết lí do không?""Cái đó...... Tôi không biết thưa hiệu trưởng "" Thân là chủ nhiệm vì sao học sinh của mình nghỉ học lại không biết lí do? Cô làm việc kiểu gì thế hả?" Lúc này vị hiệu trưởng mới ngẩn đầu lên nhìn Chu Tiểu Uyên to giọng quátOa, Thật tròn. Vị hiệu trưởng này có một gương mặt thật tròn a, dùng compa quay mộ vòng là vừa đúng luôn. Cộng thêm cái đầu trọc lóc kia thì chẳng khác nào trái bóng cả. Bây giờ ông ta tức giận đến nỗi cơ mặt giật giật nhìn cứ như trái bóng nảy vậy. Buồn cười hết sức"Vâng, đó là sai sót của tôi. Tôi sẽ kịp thời chấn chỉnh " Chu Tiểu Uyên ngoài mặt tỏ ra cung kính nhưng trong lòng là đã nhịn cười muốn nội thương" Biết sai là tốt. Sau khi tan trường hãy đến nhà bọn họ thăm hỏi đàng hoàng, biết chưa?"" Hả.... À vâng, tôi biết rồi " Cái ông già này bị gì vậy chứ muốn lấy lòng bọn họ thì tự mình đi đi bắt cô đi làm gì" Tốt, cô ra ngoài đi tôi còn có việc " Nói rồi ông ta phủi phủi bàn tay mập mạp như xua đuổi ruồi bọ" Vâng " -Ra khỏi phòng Chu Tiểu Uyên nhanh chân chạy ra phía sau vườn trường. Cô vươn hai tay lên trời hít một hơi thật sâu và...." LÃO HIỆU TRƯỞNG CHẾT TIỆT "Tiếng hét thâm hậu của Chu Tiểu Uyên khiến cho những chú chim đang yên giấc trong tổ ấm khiếp sợ đập cánh bay lên bầy trời xanh kia kèm theo vài tiếng chíp chíp đầy ai dù rất rất không muốn làm theo lời lão hiệu trưởng nhưng cô có thể khôbg đi sao? Vậy là sau khi tan học Chu Tiểu Uyên phải ngoan ngoãn đến căn biệt thự nơi những học sinh " yêu dấu " của cô đang ởCộc... c..Cạch" A xin.... " Từ xin chào vừa muốn bật ra liền nuốt ngược trở lại. Chu Tiểu Uyên hai mắt mở to nhìn trân trối vào hai con người trước
Thái Hạo 20-7-2021 Bây giờ tuyệt đa số học sinh không còn thích Truyện Kiều nữa, nếu không muốn nói là thấy nhàm chán, ngớ ngẩn, nhạt nhẽo… Các bạn không tin thì cứ vào các trường phổ thông mà hỏi, 100 học sinh, khó có nổi một em trả lời rằng “thích”. Vì sao thế, vì văn học nhà trường đã trở nên hoàn toàn xa lạ với cuộc sống, nó chỉ còn là chuyện bình tán miên man, học thuộc và thi. Khi bạn nói cái không liên quan gì tới người học, không đụng chạm gì tới thân phận và đời sống của chúng, không gắn gọng gì với cái bối cảnh xã hội mà chúng đang sinh tồn đây thì bạn đã thành người rỗi hơi ngớ ngẩn, bạn thành kẻ ác đầu độc tâm hồn trẻ bằng mớ chữ khô khốc vô hồn vô trí. Tôi sẽ bày cho bạn cách làm cho học trò yêu thích Truyện Kiều. Hãy lấy chất liệu cuộc sống ở thời đại chúng ta để minh họa, để liên hệ, để đánh thức, để khơi dậy… Truyện Kiều kể về cuộc đời một người con gái xinh đẹp, đức hạnh, thông minh, đa cảm nhưng đã bị một xã hội vô luân vùi dập xuống bùn đen. Kiều phải tự bán mình để lấy tiền cứu cha mẹ, đi làm đĩ để giữ mạng sống, bị trao qua đổi lại như một món đồ chơi trong tay bọn quan lại và lũ “đại gia”. Chuyện ấy có xa lạ gì với xã hội chúng ta đang sống không? Không, tuyệt nhiên không. Ngày xưa chỉ có một Thúy Kiều, ngày nay là hàng ngàn hàng vạn. Thúy Kiều ở khắp nơi, Thúy Kiều kêu khóc trên mọi miền của đất nước chúng ta. Cái xã hội mà Kiều sống, với “Người nách thước kẻ tay đao/ Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi”, với “Đầy nhà vang tiếng ruồi xanh”, với “Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền” với “Ba trăm lạng việc này mới xong”; cái xã hội ấy thì có khác gì chốn ta đang sống đây, nếu có khác thì chẳng qua thời của Nguyễn chỉ một hai còn bây giờ thì nhan nhản, phủ kín mặt đất này. Có gì không phải mua bán chạy chọt, có gì không phải “trà nước, lót tay”; những nỗi oan khốc cứ từ trời giáng xuống, bao nhiêu gia đình tan nát, bao nhiêu phận người bị vứt ra lề đường… Hãy lấy chính cuộc sống của các em học sinh, cuộc sống của cha mẹ các em, của gia đình các em, xóm giềng các em mà giúp chúng nhìn lại. Quay quắt, bơ phờ, đầu tắt mặt tối, bị móc túi, bị hà hiếp, bị bịt mồm; lo chạy cửa trên cửa dưới, lo đút cửa trong cửa ngoài… Rồi hãy giúp chúng hình dung ra tương lai cuộc đời đời chúng ở ngày mai khi phải sống trong một xã hội giả trá, hư ngụy, một xã hội vì tiền mà tán tận lương tâm, một xã hội dùng quyền mà hà hiếp đày đọa con người. Đó, đó chính là Truyện Kiều đó. Trong lịch sử dân tộc, chưa bao giờ chất liệu sinh động để minh họa cho văn học lại giàu có như thời đại chúng ta đang sống đâu, đừng lãng phí nó. Thầy cô giáo phổ thông, xin đừng nói nhảm như kẻ mộng du nữa. Cái thứ văn vẻ ấy nó chỉ là biểu hiện của kẻ mất trí, của phường ngẩn ngơ ấm đầu. Mọi tác phẩm đều có thể bắt đầu và đi tới như thế, từ văn học dân gian đến văn học viết, từ trung đại đến hiện đại, từ văn học cách mạng đến văn học đương đại. Hãy đưa văn học trở lại với cuộc sống, đừng tiếp tục “tâm hồn treo ngược cành cây” nữa. Thiên hạ khinh giáo viên văn chúng ta cũng bởi cái diêm dúa, chập mạch, mơ mơ màng màng rất dở người ấy.
Trọn bộ Cô Giáo À, Lại Đây! Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Cô Giáo À, Lại Đây! Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi full truyen Cô Giáo À, Lại Đây! của tác giả Lam Ngọc rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Truyện Teen này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Cô vốn là một vị giáo viên không có gì đặc biệt nếu không muốn nói là bình thường. Cô cũng chưa từng khiến ai khó chịu về mình. Nhưng sao 5 người kia lại nhất quyết bám lấy cô không tha, lại còn bắt nạt cô nữa? Cô cần được tôn trọng nha! Doc truyen co giao a lai day lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Cô Giáo À, Lại Đây! full, chương 1, chương cuối. Cô Giáo À, Lại Đây! wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Cô Giáo À, Lại Đây! review, Cô Giáo À, Lại Đây! Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Cô Giáo À, Lại Đây! Danh sách chương Cô Giáo À, Lại Đây! Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để khi vào dạy ở ngôi trường này, chưa hề có điều gì khiến Chu Tiểu Uyên hài lòng, duy chỉ có thời gian nghỉ trưa ở đây là cô hợp ý cô nhất. Không như những ngôi trường trước đây của cô, ở đây thời gian nghỉ đủ lâu, Không gian vô cùng thoải mái, cảnh vật tươi đẹp, đáp ứng đủ mọi nhu cầu cho việc thư giản Bây giờ cô đang ngồi hưởng thụ thời gian tươi đẹp nhất của mình ở khu vườn sau trường học. Không khí nơi đây vô cùng trong lành và dễ chịu lại thoang thoảng mùi hương của cây cối, từng cơn gió nhè nhẹ thổi qua cùng với cây cối chơi đùa tạo nên bản nhạc êm khung cảnh thanh bình như vậy, tuyệt vời như vậy nhưng.....Nó sẽ càng hoàn hảo hơn khi không có những thành phần làm ô uế khung cảnh ấy."" Này sao các em lại ở đây? Còn nữa...... Cô không phải........ LÀ GỐI ÔM CHO CÁC EM DỰA ĐÂU " Chu Tiểu Uyên phải thực sự, thực sự kìm nén nếu không cô chỉ hận không thể giết chết 6 nam nhân này đâu." Cô giáo à! Không phải giáo viên phải chăm sóc cho học sinh của mình sao? " Mộ Dung Huyền đang thoải mái gối đầu trên đôi chân mềm mại của Chu Tiểu Uyên, nghe được câu nói của cô thì ngả ngớn trả treo lại" Đúng là như vậy nhưng không phải là chuyện này!!! " Cái gì mà chăm sóc? Nếu không phải bọn hắn có sự ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp của cô thì cô cũng chẳng cần nhường nhịn bọn chúng làm gì!!!" Không phải thì bây giờ phải " Lãnh Tình và Lãnh Huyết đồng thanh lên tiếng, ngữ điệu bá đạo không cho người khác cãi lạiNếu không phải bọn hắn đang buồn ngủ cộng với cơ thể của cô lại rất mềm mại, rất thơm thích hợp làm gối ôm thì bọn hắn còn lâu mới đụng đến cô. Đáng ra cô nên lấy làm tự hào chứ không phải là cứ cố cãi lại bọn hắn như vậy Trên trán Chu Tiểu Uyên chảy xuống ba đường hắc tuyến. Không biết khi nghe được tiếng lòng của Lãnh Tình và Lãnh Huyết thì gương mặt cô lại biến đổi như thế nào nữa đây?! Chắc chắn là rất đặc sắc đi!!" Nhưng........." " Không nhưng nhị gì cả. Cô giáo, cô còn nói nữa em liền hôn cô " Cố Mạnh Phong bị tiếng ồn phá giấc ngủ tính tình lại trở nên nóng nảy lớn tiếng đe dọaLúc này đây Chu Tiểu Uyên thật sự rất uất ức. Cô là cô giáo đấy có được không? Vì sao lại trở nên lép vế trước học sinh của mình chứ? Hơn nữa bọn hắn cũng thật quá đáng không bao giờ tôn trọng cô, xem cô là gì hả? Mở miệng một câu cô giáo, hai câu cô giáo nhưng thật ra thì chẳng có tí xíu kính trọng nào? Cô quyết tâm vứt bỏ cuộc sống đen tối của quá khứ, trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ che giấu đi nội tâm mỏng manh yếu ớt của mình để không ai có thể làm cô đau làm cô bị tổn thương. Cô cứ ngỡ rằng mình đã làm rất tốt, nhưng không, khi đối diện với sáu con người này cô không còn là chính cô, sự bình tĩnh bấy lâu nay cô vẫn luôn tự hào đều biến đi mất, mà theo bản năng cãi lại bọn hắn. Khuôn mặt bọn hắn giống " bọn họ " như đúc, chỉ cần nhìn những khuôn mặt đó trái tim cô lại nhói lên từng hồi. Yêu hận đan xen khiến cô vô cùng mệt mỏi, không muốn đối diện, luôn tìm cách lẫn trốn nhưng lại không tự chủ được mà chú ý buồn cười, mấy con người độc ác đó sao vẫn không chịu buôn tha cho cô cơ chứ? Đã 10 năm rồi, vậy mà những hình bóng đó vẫn bám theo cô, cắn phá tâm hồn cô, không một giây để cô an ổn. Nhiều lần cô muốn chạy trốn nhưng nghĩ đến Nhạc Ly, ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của cô thì cô lại không nỡ...............................Aizz, thật phiền phức. Sao cô lại nghĩ đến những chuyện đó kia chứ. Không phải đã quyết tâm rồi sao? Cô cần phải quên hết, quên hết những thứ khiến cô đau khổ. Cô cần gặp Nhạc Ly...Đột ngột đứng bật dậy rồi lại đột ngột chạy đi mất để lại những ánh mắt đầy ngạc nhiên cùng tức giận của sáu người con trai. Nhưng Chu tiểu Uyên sẽ để ý sao, bây giờ cô chỉ muốn gặp Nhạc Ly mà thôi việc gì cũng đừng mong cô chú ý."" Alo... Nhạc Ly đến quán bar lần trước đi tớ có chuyện cần cậu bên cạnh.... Được rồi, 30" nữa đến nhà tớ nhé... Yêu cậu ""Sau khi gọi điện cho Nhạc Ly Chu Tiểu Uyên cấp tốc chạy về nhà thay quần. Nói là nhà chứ thực ra cô là người ở ghép. Căn nhà này ở ngay trung tâm thành phố nên khá thuận tiện cho việc đi lại. Chỉ là cô luôn thắc mắc tại sao chủ nhà luôn không có mặt, còn nhà cửa thì luôn sạch sẽ cho dù cô không hề dọn dẹp, mỗi lần đi làm về luôn có sẵn đồ ăn trên bàn. Lúc đầu có chút hoang mang nhưng rồi dần về sau thì cô rất hưởng thụ sự phục vụ bí ẩn nàyVừa thay đồ xong, Chu Tiểu Uyên liền nghe được tiếng còi xe quen thuộc, vui vẻ chạy ra khỏi nhà leo lên chiếc xe Audi đã dựng sẵn trước đó. Đối diện cô bây giờ là một cô gái xinh đẹp, mái tóc dài đen mượt tựa như dòng suối buông xõa, đôi mắt to tròn lung linh nhìn cô nở nụ cười ngọt ngào. Trái tim đang căng chặt của cô vì nụ cười đó mà hoàn toàn mềm nhũn"" Đi thôi, hôm nay tớ phải quẩy một trận để xóa sạch những xui xẻo mới được "" Chu Tiểu Uyên vừa thắt dây an toàn vừa lớn giọng nói với Nhạc Ly bên cạnh""Ừ chúng ta đi "" Nhạc Ly mềm mại đáp, ánh mắt vẫn thủy chung ôn nhu nhìn côBar FreeHai cô gái bước vào liền thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt. Thứ nhất là do nhan sắc quá đỗi hơn người thứ hai là vì cái khí chất quá đỗi trong trẻo và lạnh lùng của hai người. Phải biêt rằng nơ chốn ăn chô trụy lạc này không nên xuất hiện loại khí chất thuần khiết nàyTại một góc khuất nào đó, có những nam nhân không ngừng phóng những đạo ánh mắt nóng bỏng về phía hai cô gái trong lòng không hẹn mà cùng hỏi ""vì sao cô ấy lại ở đây? ""Bỏ qua những ánh mắt kinh ngạc kia hai cô gái đã yên vị trên ghế ngồi tại quầy rượu vừa uống vừa nói chuyện với nhau. Chu Tiểu Uyên Không ngừng nốc từng li rượu, chất rượu cay xè cắn phá cổ họng cô nhưng cô không quan tâm, cô muốn uống để say để quên đi những tên nam nhân khốn kiếp nào đó"" Tiểu Uyên, đủ! "" Nhạc Ly ngồi bên cạnh thấy cô tự hành hạ bản thân như vậy thì không khỏi đau lòng, lên tiếng ngăn cản hành động uống tiếp của cô"" Hức...Ly Ly nè, hôm nay, mình.... lại nghĩ đến bọn họ nữa rồi. Cậu nói mình phải làm gì đây? "" Chu Tiểu Uyên ánh mắt đầy hơi nước ngẩn đầu nhìn Nhạc LyNhạc Ly lắc đầu thở dài, nâng lên bàn tay xinh đẹp xoa nhẹ mái tóc mềm mượt của Chu Tiểu Uyên như muốn an ủi cô. Tiểu Uyên à, đã 5 năm rồi sao cậu không vứt bỏ tình cảm đó của minh đi, cứ cố chấp như vậy người đau khổ chỉ có mình cậu mà thôi. Buông tay thứ tình cảm đó cậu sẽ nhận ra luôn có một người luôn bên cạnh cậu, yêu cậu, lo lắng cho cậu. Nhưng....... Vì sao phải cố chấp như vậy?Nhạc Ly cô vốn là người vô tâm nhưng thế nào lại hao tâm tổn thức để khuyên nhủ một cô gái trên danh nghĩa là bạn? Bản thân cô không biết và cũng chẳng muốn biết. Không biết bằng cách nào đó cô gái này khiến người ta không khỏi đau lòng và cô muốn bảo vệ cô gái ấy dù..... đánh đổi cả tính mạng"" Tiểu Uyên câu nói mà tớ vẫn thường nói với cậu bây giờ không cần thiết nữa, lần này cậu hãy làm theo những gì con tim mách bảo, đó là giải pháp tốt nhất """" Làm theo..... Những gì con tim mách bảo? "" Chu Tiểu Uyên lặp lại câu nói của Nhạc Ly, trong lòng không ngừng suy nghĩ về ý nghĩa thực sự của câu nóiTrước đây cô cũng từng hỏi Nhạc Ly câu này rất nhiều lần và cô ấy luôn nói "" Cậu nên buông nay đi, cứ cố chấp giữ một tình yêu không được đáp lại này người đau khổ chỉ là cậu "". Cô biết chứ nhưng vấn đề là cô không thể, mối tình đầu mà đâu phải muốn quên là quên được ngay, cô cần có thời gian để bình ổn lại con tim mình, một khoảng thời gian..... rất dài"" Đúng vậy. Còn bây giờ thì đi rữa mặt đi tớ chỏ cậu về nhà. Cậu say lắm rồi đấy """" Được rồi tớ nghe cậu "" Nói rồi Chu Tiểu Uyên đứng lên hướng nhà vệ sinh mà đi đến. Nhạc Ly vẫn như trước kia, luôn âm thầm ở bên cạnh cô, luôn là niềm an ủi cô, luôn làm cô vui và luôn là chỗ dựa vững chắc mỗi khi cô đau buồn như hôm nay vậy. Chỉ là Nhạc Ly à, cậu bảo mình phải làm thế nào bây giờ, những hình bóng đó đã in sâu vào trái tim của mình rồi, như một vết sẹo vậy không thể nào xóa nhòaMãi chìm trong suy nghĩ của mình nên Chu Tiểu Uyên không để ý rằng trước mặt đang có người cứ như vậy đi thẳng đến và đâm sầm vào bọn họ"" Úi da, thật xin lỗi... không sa.... "" Lời vừa thoát ra liền bị ngăn lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những con người trước mặt"" Chậc, cô giáo à không ngờ cô lại đến những nơi như thế này. Thật mở rộng tầm mắt a ~ "" Một giọng nam đầy chế giễu vang lên như một tiếng sét đánh vào Lòng của Chu Tiểu Uyên -p/s Nha mấy người vừa xuất hiện này là ai đây? chắc mọi người cũng biết hết rồi chứ nhỉ. Ta rất cảm kích các nàng ủng hộ truyện của ta. và chắc chắn một điều ta không bao giờ drop
" A.... Xin...." Cánh của biệt thự được mở ra, Chu Tiểu Uyên lịch sự mở miệng chào hỏi nhưng tình cảnh trước mắt này khiến cô chẳngthể mở lờiMị Thần một thân loã thể chỉ quấn độc nhất một chiếc khăn tắm quanh hông che đi bộ vị quan trọng nào đó. Những giọt nước từ mái tóc ướt sũng nhỏ xuống thân hình hoàn hảo của hắn càng làm tăng thêm vẻ yêu mĩMặc dù không phải là lần đầu nhìn thấy thân hình của nam nhân nhưng cô cũng là con gái đi, trước hình ảnh này cũng không khỏi ngượng ngùng" Cô giáo! Cơn gió nào mang cô đến đây?" Mị Thần không chút để ý bộ dáng hiện tại của bản thân cứ thế mà trêu chọc Chu Tiểu Uyên" Cô.. Hiệu trưởng nói cô đến hỏi thăm các em. Hôm nay các em không đi học " Chu Tiểu Uyên quay mặt đi tránh cái ánh nhìn đầu trêu chọc của hắn" Oh ra là đến thăm sao? Cô giáo thật có tâm nhưng bây giờ bọn họ bận việc cả rồi cô ngồi đợi nhé " Mị Thần đứng tránh qua một bên làm bộ dáng mời vào" Không.... không cần đâu. Lát họ về thì em nhắn lại giúp cô là được rồi " Đùa à, cô đến đây chỉ là bất đắc sĩ mà thôi. Bay giờ bọn gắn không có ở đây ngu gì mà vào" Như thế sao được bọn họ đều đang ở nhà cả ít nhất cô giáo cũng phải chào một tiếng rồi đi chứ " Mị Thần nhăn này nói rồi cầm lấy tay cô cưỡng chế lôi vài trong không cho cô cơ hội từ chối-"Vậy hoá ra đây là việc mà họ bận đây sao?"Từ ở ngoài, cô đã nghe thấy tiếng rên rỉ của phụ nữ vang lên một cách mờ vào phòng ngủ thì chứng kiến một cảnh tượng không thể nóng mắt hơn. Hai con người trần truồng quấn lấy nhau trong tư thế đầy nhục dục." Ah... Um.. Thiếu gia... "Tiếng hét phóng đãng cứ thế thoát ra từ miệng của cô gái xinh đẹp đang nằm trên giường kia. Cô ta có một cơ thể rất đẫy đà, da cũng rất người Mộ Dung Huyền, Cố Mạnh Phong, Lãnh Tình, Lãnh Huyết và Hoả Diểm vây quanh cô gái không kiêng dè gì mà xoa nắn các bộ phận trên cơ thể cô ta rất mạnh bạo. Nửa dưới luân động mãnh thấy tiếng động,bọn hắn quay mặt lại đã nhìn thấy cô. Khóe môi ranh mãnh cong lên không ít." Đến rồi sao? Chúng tôi đang bận. Cô ngồi đợi một chút đi "Bọn hắn cốt yếu muốn Chu Tiểu Uyên đến đây để cô chứng kiến cảnh này. Tâm tình bọn hắn vì cô mà lúc lên lúc xuống, còn cô đối với bọn hắn không chán ghét thì chính là lạnh lùng. Bọn hắn muốn xem thử trong lòng cô bọn gắn rốt cuộc có bao nhiêu phân lượngÁnh mắt của cô lúc đầu có chút biến động, ánh mắt như phủ lớp sương mờ, lạnh lẽo và u tối. Những ký ức của tháng ngày đó...Nhưng sau một giây ánh mắt đó đã biến mất, khôi phục trạng thái trầm tĩnh như thường ngày. Cô thản nhiên lên tiếng, giọng điệu có chút vui vẻ"Được, các người cứ chơi từ từ, chơi đã rồi dừng. Tôi ngồi đây đợi, đừng lo "Chu Tiểu Uyên không đi ra ngoài phòng khách mà đi luôn vào phòng ngủ nơi 5 kẻ kia đang quấn lấy nhau. Cô ngồi vào chiếc ghế sopha được đặt cạnh hắn cau mày nhìn cô như sinh vật lạ. Chết tiệt! Cô một chút biểu cảm cũng không lẽ thường cô phải khóc lóc bảo bọn dùng lại rồi hỏi tại sao bọn hắn lại làm như vậy. Nhưng không cô vẫn ngồi đó khoé môi cong lên một độ cung nhàn nhạt ánh mắt nhìn bọn hắn như đang xem kịchLà bọn hắn đã quá đề cái bản thân hay đánh giá cô quá thấp đây?" Thế nào? Không tham gia?" Chu Tiểu Uyên không rời mắt khỏi khung cảnh trên giường kia hỏi người vẫn đang đứng bên cạnh lạ nga, không phải 6 người bọn họ sở thích giống nhau hay sao? Đến cả phụ nữ cũng dùng chung như vậy, thế sao Mị Thần lại đứng một bên xem kịch thế kia?" Tôi không hứng thú với những chuyện này ""Oh, không hứng thú hay là đã có ý trung nhân?" Chu Tiểu Uyên quay qua nhìn gương mặt xinh đẹp nở nụ cười như có như không trêu chọc" Như nhau cả thôi""Đúng vậy như nhau cả thôi"Chu Tiểu Uyên một bên cùng Mị Thần cười cười nói nói đã không còn chú ý gì đến cảnh tượng nóng mắt kia giống như nó là một chuyện với cùng bình thường đang xảy raTrên giường tiếng rên rỉ của nữ nhân vẫn tiếp tục vang lên nhưng hình như những người nam nhân kia chẳng còn chút hứng thú nào lần lượt rút lui, bước vài phòng tắm tẩy rửa thân thểVài phút sau, trong căn phòng vẫn lượng lờ mùi vị hoan ái nồng đậm thật lâu không tiêu tan. Thế mà có những con người như không nhận ra vẫn bình tĩnh nói chuyện như thường" Vì sao hôm nay không đi học? " Chu Tiểu Uyên là người mở lời trước. Qua sự việc vừa rồi cô cũng đoán ra được bảy tám phần lí do vì sao ông hiệu trưởng béo kia lại bắt cô đến nơi này. Đó là chủ ý của đám người đang ngồi trước mắt cô đây" Không có hứng thú"" Sức khỏe không ổn?""Vẫn tốt ""Ngày mai có đến trường không?""Tuỳ tâm "" Vậy được rồi, việc cũng đã xong, tôi xin phép"Sau một hồi 'phòng vấn' đầy lạnh nhạt và căng thẳng Chu Tiểu Uyên cuối cùng cũng có thể rời khỏi cái nơi đáng ghét này." Cô không có gì để nói nữa à? " Cố Mạnh Phong đột ngột lên tiếng, giọng nói vẫn bình thường nhưng nếu để sẽ nhận ra một chút run rẩy trong đó" Không có" Buông một câu lạnh lùng Chu Tiểu bước nhanh ra khỏi phòng không một giây chần chừRầmCố Mạnh Phong đấm thật mạnh vào chiếc bàn kính trước mặt mình, những mảnh vỡ cứa vào tay hắn đến ứa máu. Nhưng bây giờ hắn chẳng còn cảm giác gì nữa, chỉ còn nơi trái tim có chút gì đó nhoi nhói. Những người khác vẫn im lặng sắc mặt đầy âm trầmBọn hắn không hiểu, đáng lẽ ra cô phải như bao người phụ nữ khác ái mộ, thèm khát bọn hắn. Hay cô muốn chơi lạt mềm buột chặt thu hút sự chú ta của bọn hắn? Nếu là như vậy thì cô đã thành công rồi đấy" Mấy người các cậu yêu rồi sao?" Mị Thần một bên quan sát sắc mặt của bọn hắn hỏi"Yêu?"Yêu ư? Bọn hắn có thể yêu ư? Không đâu, từ khi sinh ra trong gia đình đang gia vọng tộc, việc đầu tiên mà bọn hắn được dạy chính là vứt bỏ tất cả những thứ tình cảm yếu đuối đó. Trong mỗi gia tộc việc tranh giành quyền thừa kế là không thể tránh khỏi, nếu như bọn hắn yêu một người thì đó chính là điểm yếu chí mệnh giết chết bọn hắn và những người xung quanhVì vậy tình yêu vốn không bao giờ tồn tại trong thế giới đen tối này. Cô cùng lắm chỉ là một người phụ nữ có thể dấy lên hứng thú của bọn hắn, qua vài ngày rồi sẽ chán lại thôi" Thần, cậu đừng quên thân phận của bản thân " Lãnh Tình lạnh lùng nhìn Mị Thần nói" Cũng phải, nhưng thời thế rồi cũng sẽ thay đổi " Hắn nói rồi bước ra khỏi phòng
cô giáo à lại đây