cô họ chưa chồng chiều cháu trai
9. Gái chưa chồng nhặt lá khô nghiền vào sổ tay. Gái có ông chồng nhặt lá khô bỏ vô thùng rác. 10. Gái chưa ông chồng vừa ủi xống áo vừa hát. Gái có chồng vừa ủi vừa gắt gỏng. 11. Lúc tiễn bạn trai đi xa, gái chưa ông xã bảo: “Anh nhớ về cùng với em”.
Bà chiều cháu nên cháu đòi gì được nấy. Bực mình tập 2. - Em nấu cơm cho cả nhà ăn, dọn lên thằng bé cứ đòi ăn trứng chiên, em bảo con không ăn thì thôi có quyền rời khỏi bàn ăn và không được ăn gì cho đến sáng hôm sau, thế là nó đứng dậy ra góc phòng chơi đồ chơi.
Lúc này, các con tập trung ở nhà ông bà để chúc Tết. 9 người cháu được ông bà gọi ra để mừng tuổi. Ông bà rút ra những tờ 500 nghìn mới tinh để tặng cho các bé trai. Đến lượt các con gái của chúng tôi, ông bà rút ra những tờ 10 nghìn đồng. Khi con gái lớn của tôi
1. Gái thương chồng đương đông buổi chợ; trai thương vợ nắng quái chiều hôm là một câu tục ngữ (TN) hết sức ý vị.Vậy mà cho mãi tới giờ, giới nghiên cứu chúng ta vẫn chưa thể nhất trí được với nhau về cái nghĩa đích thực của lời nhắn gửi này.
Cháu trai ở chung nhà mấy ngày giãn cách, chị dâu dưới quê ngang ngược bắt vợ chồng tôi làm chuyện quá đáng M.B 10:45 08/08/2021 10 giờ tối mới ăn cơm, không ngờ sau một cuộc gọi 2 phút, chồng tôi lại giận dữ hất đổ cả mâm bát và nặng lời mắng nhiếc vợ
Mẹ chồng bây giờ ghét chồng tôi ra mặt vì bảo anh chẳng coi bà là gì. Có cô con gái lấy chồng gần, hay sang nhà, có gì mẹ cũng đưa cho con gái hết. (ảnh minh họa) Mẹ đi nói xấu con trai mình là chỉ biết chiều vợ, dại dột vì mẹ mới là người quan trọng nhất là người
Vay Tiền Cấp Tốc Online. Nhiều người không khỏi thắc mắc khi con sinh ra lại có nhiều nét giống cô chú nhiều hơn là cha một câu nói rằng "cháu trai giống chú, cháu gái giống cô", nghĩa là khi sinh con ra nhiều cha mẹ nhận thấy con có nét giống chú cô nhiều hơn so với cha mẹ. Nhiều mẹ thậm chí còn thấy tủi thân khi nghe người ta nói ra nói vào, nhưng đây là hiện tượng bình thường, mẹ cứ từ từ chờ con lớn sẽ dần đổi nét do khiến con trai giống chú, con gái giống côNhiều người buồn vì con sinh ra giống anh chị em ruột trong nhà của bố chứ chẳng giống bố mẹ tẹo nào. Trường hợp này thậm chí còn gặp rất nhiều chứ không phải hiếm. Dĩ nhiên điều này không phải ai cũng chấp nhận được, có người thích, có người lại rất ghét. Nhất là khi con chẳng may giống cái xấu của cô chú thì thật đáng thất sinaVí dụ thực tế có một chị cực kỳ ghét cô em chồng, không ngờ con gái sinh ra lại không có chiếc mũi cao giống bố mà lại đi thừa hưởng chiếc mũi tẹt y như khuôn đúc của cô em chồng khiến người mẹ cứ liên tục mắng thầm trong lòng. Đôi lúc còn trộm nghĩ có phải ghét ai sinh con ra sẽ giống người đó. Nhưng không phải đâu các mẹ khoa học di truyền, cô và chú xác suất có bộ nhiễm sắc thể X-Y giống như của người cha là rất cao, do đó, con cũng có thể thừa hưởng bộ gen tương tự, không loại trừ những đặc điểm giống cô chú của mình. Do con trai là XY nên Y đương nhiên sẽ nghiêng về những đặc điểm của chú, X của con gái được nhận từ cha sẽ có độ tương đồng cao với X trong bộ nhiễm sắc thể XX của cô nhiên tất cả đều phụ thuộc vào xác suất trong di truyền học, là tương đối nên không phải đứa trẻ nào sinh ra đều giống cô chú. Nhìn chung những đứa trẻ thường sẽ giống cha hoặc mẹ nhiều hơn, thậm chí “nhìn mặt biết số nhà”, y như phiên bản ngày bé của cha mẹ nên không phải lo lắng quá đâu bố mẹ nhé!Ảnh neteaseMột lời khuyên cho các bậc cha mẹ đó là đừng vội thất vọng về ngoại hình của con mình. Phải chờ thêm thời gian, đến lúc con lớn lên, rõ nét hơn mới xác định được. Hoặc cha mẹ có thể nghĩ theo hướng tích cực hơn, con giống chú cô sẽ được những người anh chị em ruột trong họ yêu thương nhiều điều cần bồi dưỡng cho con thay vì lo lắng ngoại hình1. Khí chấtNói đến khí chất, nhiều người cho rằng khí chất là phong thái toát ra từ hình thể, vì vậy nhiều bậc cha mẹ sẽ cho con đi học múa, muốn tạo cho con mình vẻ ngoài thanh ra, ngoài hình thức bên ngoài, khí chất còn đến từ cách cư xử, tu dưỡng bản thân, bồi dưỡng tri thức, hiếu thuận và tự tin. Vì vậy, cha mẹ khi tu dưỡng khí chất cho con cái, đừng chỉ chăm chăm vào hình thức mà quên đi sự phong phú về tinh thần của con QQ2. Nhân cáchNhững người có nhân cách tốt thường rất được yêu thích, được mọi người tôn trọng. Có thể con không xinh đẹp nổi bật nhưng tính cách thoải mái, hòa đồng tự nhiên sẽ có nhiều người thích chơi cùng con. Hầu hết các nhân vật kiệt xuất đều có một trái tim mạnh mẽ, nhân thể phủ nhận rằng ngoại hình rất quan trọng. Tuy nhiên, khí chất và nhân cách là nét quyến rũ từ sâu bên trong khiến người ta gắn bó lâu dài hơn, kết nối sâu sắc hơn so với vẻ ngoài nhìn nhiều dễ vậy, thay vì ngồi buồn con giống chú cô không giống cha mẹ, hay con sinh ra không có nét đẹp mà chỉ thừa hưởng những đặc điểm xấu, cha mẹ có thể chăm chỉ rèn luyện khí chất và nhân cách cho trẻ, giúp trẻ lớn lên thành một người lớn giỏi giang, xuất chúng, lúc đó ngoại hình không nổi bật cũng không còn là vấn đề.
Tâm sự Thứ năm, 17/12/2020, 0000 GMT+7 Tôi là tác giả bài "Lo trả nợ cho chồng đến mức đột quỵ vẫn bị phản bội". Chân thành cám ơn những lời động viên của các bạn. Cũng có nhiều lời chê trách, chắc tôi đã gây ra chút hiểu lầm khiến các bạn phải nóng giận nên xin được giải thích rõ hơn. Tôi ngoan đạo từ nhỏ, tính tình quyết đoán nhưng đơn thuần, thích yên bình, không muốn so đo chứ không phải ngốc. Tuổi thơ tôi là chuỗi tháng năm lam lũ tủi nhục, nhiều bất ổn và tổn thương vì sống trong một gia đình trọng nam khinh nữ. Tôi cố gắng để lấy lòng cha mẹ nên rất nỗ lực, thành tích học tập xuất lên, tôi có đi tu vài năm, khi xuất tu dù gia đình từ mặt chỉ cần ba mẹ không vừa ý là lại từ mặt tôi, tôi vẫn làm lụng và dành hết sức lực để giúp đỡ gia đình, một mình nuôi em gái út học đại học. Tôi tự tin nói rằng mình đã báo hiếu gia đình hoàn hảo. Tôi còn ngu hiếu nữa là đằng khác, bất chấp những đau khổ thiệt thòi khi sống với họ, vẫn mong cầu được để ý, được yêu thương. Đỉnh điểm là khi gia đình từ mặt mà vẫn bào tiền, vẫn đi rêu rao nói xấu tôi bất hiếu không giúp đỡ gia đình, để gây áp lực thêm cho tôi và sĩ diện với hàng xóm. Tôi quyết định từ mặt thật, không giúp chuyện trả tiền cho gia đình anh, tôi nhớ là mới trả được khoảng hơn 100 triệu thì đã đổ bệnh rồi. Dĩ nhiên lúc chưa cưới thì anh và gia đình anh tốt chứ. Chuyện đời mà, nếu mình chưa bị lọt hố, người ta sẽ tìm mọi cách che giấu và giăng bẫy lừa bằng được. Tôi chọn ly hôn, không tính toán đòi nợ vì tình hình lúc đó tôi đột qụy 2 lần và trầm cảm rất nặng. Những lúc đột quỵ, tôi cũng chỉ có một mình, tôi tin mình chưa chết là trời cao đã trông nom, cho nên tôi phải sống tử tế. Tôi có năng lực kiếm tiền tốt, không muốn nhùng nhằng tình trạng hôn nhân để thêm phiền muộn, chọn cách ly hôn nhanh chóng là để thảnh thơi tâm trí kiếm tiền, cũng để sớm ổn định sức khỏe. Chỉ cần tôi còn sống thì vẫn còn cơ hội để làm lại tất cả, kể cả trả thù dù đã hợp pháp ly không nói chuyện với cô gái kia vì cô ấy muốn làm tiểu tam thì việc gì tôi phải lo nghĩ cho cô ta bị lừa? Tôi tỏ ra mình đã cạn tiền, bởi cũng sợ họ khó dễ không chịu ly hôn. Có một dạo, tôi công khai trên mạng xã hội rằng thầy phán "Số tôi không ly hôn thì sẽ sớm thành quả phụ", cố ý cho gia đình thích bói toán đó đọc thấy. Bệnh tật nặng nề, tôi để người quản lý trông nom việc kinh doanh, và có lẽ trời thương nên mọi chuyện đều rất suôn sẻ, thu nhập của tôi cứ dần dần tăng. Sau khi ly hôn một thời gian, tâm cũng lành mà thân cũng khỏe, tôi phục hồi tốt nhờ đổ tiền vào chữa trị, ăn uống và nghỉ ngơi hẳn vài năm. Nghĩ bản thân đã lớn tuổi, sức khỏe yếu, không dám mong cầu chuyện lập gia đình, tôi lặng lẽ đi học tâm lý, triết học cho khuây khỏa và thêm hiểu biết về bản thân, cuộc may cho tôi gặp được một anh cùng tuổi, đồng điệu về tâm hồn, nhân sinh quan phù hợp, có ý chí tiến thủ, đặc biệt là rất tâm lý, hiểu chuyện nên tôi vượt qua được nỗi ám ảnh nhà chồng - nàng dâu. Do anh tu nhiều năm nên khi xuất tu cũng trễ tuổi, lại bận làm kinh tế nên ngoài những mối tình học sinh thì chưa từng quen ai. Anh nhạy bén, chăm chỉ, kinh doanh tốt, tôi cũng có năng lực nên hỗ trợ nhau. Bạn bè nhận xét chúng tôi là hai mảnh ghép hoàn hảo. Chúng tôi kết hôn sau đó 2 năm, tôi cố gắng tẩm bổ và có con khi đã 34 tuổi. Tôi được yêu thương và hạnh phúc mỗi ngày đến tận giờ. Tôi biết ơn tất cả và trân trọng từng giây phút của hiện chuyện của họ, tôi không chủ động quan tâm nhưng khi nghe được tin, thật lòng nỗi đau của mình được an ủi, xin được kể ra đây để quý độc giả thêm tin yêu vào cuộc đời. Cô gái kia người Bắc, thách cưới rất cao vì dù sao cô ấy cũng có bằng tiến sĩ, là thể diện của cả làng. Anh ta vay mượn bạn bè và vay nặng lãi để làm đám cưới, rồi cô ấy chuyển vào thành phố lập nghiệp cùng. Tôi chỉ mới trả hộ 100 triệu, thêm việc gia đình đó lại lô đề cờ bạc, ăn tiêu nên nợ thêm. Cô gái kia về làm dâu với một món nợ khổng lồ nên bất mãn, đá thúng đụng nia, than vãn trên mạng xã hội; ầm ĩ y như cái cách họ từng khoe khoang hạnh phúc, chiến thắng từ nỗi đau của xong nhà anh muốn có cháu trai mà gần 2 năm chưa được. Ngày tôi chưa ly dị, chúng tôi chưa sinh hoạt vợ chồng, tôi từ chối anh và động viên anh đi khám nam khoa vì anh có bệnh vùng kín, tôi không muốn bị lây rồi phải đi khám với những ánh mắt soi mói. Cưới xong 2 năm thì cô gái kia cũng phải nói ly hôn vì anh lại ngoại tình và mang con trai về. Anh có con với cô gái thuê trọ phòng kế bên và nhanh chóng làm giấy khai sinh để mang con trai về cho gia đình. Xong xuôi thì vỡ lở ra anh ta vô sinh, nghe đâu là do cô vợ thứ ba chủ động đi tìm bố ruột của đứa trẻ vì không chịu nổi gia cảnh của nhà anh. Vậy là anh từng có 3 đời vợ nhưng lại không có vợ, con trai trên luật pháp lại không phải con của anh. Mọi chuyện diễn ra chỉ vỏn vẹn có 7 bài viết trước, tôi không kể ra những diễn biến này là vì không muốn bị hiểu lầm là đang hả hê. Trong những đêm đen tăm tối của cuộc đời, thời gian như gõ vào lòng tin, tôi tủi thân và rất muốn trả thù, với những người tham lam thì trả thù họ rất dễ dàng. Thế nhưng tôi tự nhủ hãy để mọi sự tùy duyên. Có vài chuyện cứ để tự nó diễn ra thì lại càng nhanh hơn, ngưng đối kháng và bình thản chờ đợi lại là nhân duyên quan trọng để kết nối với những nhân duyên tốt đẹp khác. Nhìn lại mấy mươi năm cuộc đời, tôi không tự hào nói mình thông minh, cũng không oán trách mình ngu dại. Nếu tôi được trở lại những tháng năm đó, phiên bản của năm đó, tôi cũng sẽ làm như thế thôi. Khôn đâu tới trẻ, khỏe đâu tới già. Tôi chỉ ghi khắc 3 điều biết ơn trời cao đã thương mình, ghi nhận bản thân đã rất nỗ lực và xứng đáng được yêu thương, học cách yêu thương bản đây, tôi thật sự đắm chìm trong cuộc sống hạnh phúc, bất kể kết cục của họ thế nào. Tôi vẫn tin mình đã đúng khi không tiêu phí đời để oán hận và trả thù; không sống chật vật như cỏ dại, mặc cảm, tự ti với bê bết những nỗi đau, tự giam mình trong việc điên cuồng trả thù. Tôi mong mình sống được một cuộc đời mãn nguyện và khả kính, mong bản thân mãi trong sáng, hiểu biết và đắm say. Xin cám ơn quý báo và độc giả đã dành thời gian quan giả gọi vào số09 6658 1270để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc
Một câu, hai câu cũng cho qua vì mọi khi hai vợ chồng cũng đã quen rồi, thế nhưng lần này chẳng khác nào giọt nước tràn ly. Trong xã hội hiện đại ngày nay, khi mọi thứ đã trở nên thoải mái và thoáng hơn rất nhiều thì đâu đó, vẫn còn những tư tưởng của thời xưa khiến nhiều thế hệ trong một gia đình xảy ra mâu thuẫn, mà phổ biến nhất có lẽ là chuyện sinh con đẻ cái. Biết rằng con cái là lộc trời cho, thế nhưng với nhiều cặp vợ chồng, việc sinh con trai nối dõi tông đường vẫn là áp lực vô hình. Trên một hội nhóm mới đây, một anh chàng đã chia sẻ câu chuyện éo le của vợ chồng mình. Tất cả xuất phát từ việc cả hai chưa sinh được con trai. Chia sẻ của anh chồng gây xôn xao cộng đồng mạng Ảnh chụp màn hình Kể qua về gia đình, anh cho hay nhà có 3 anh chị em tất cả. Anh trai là cháu đích tôn, đã có cháu trai, cháu gái, theo ông bà là nếp tẻ đủ cả. Còn vợ chồng anh tới nay cũng có với nhau hai bé gái. "Từ lúc còn là học sinh đến tận bây giờ, mình chưa bao giờ quan trọng việc sinh con gái hay con trai, bố mẹ mình thì cũng có để ý nhưng chỉ để ý anh mình thôi, chứ còn bản thân mình như nào cũng được, trời sinh voi sinh cỏ… Vậy mà chỉ có mỗi bữa cơm gia đình, có cô dì chú bác, 3 mâm cơm, mà mọi người cứ xoay quanh cái câu chuyện ko đẻ được con trai. Nào là - 'Giờ không đẻ được con trai thì ai nối dõi tông đường, bố mẹ làm bao nhiêu rồi lớn nó đi lấy chồng cho chồng hết"' - 'Nhà phải có 1 đứa con trai, chứ toàn con gái thì hơi buồn cười' - 'Có đứa con trai sau này còn tiếp rượu cho bố nó chứ" Anh cho hay, đây mới chỉ là những lời nói nhẹ nhàng, còn nhiều câu nói khác thậm chí còn "cứa lòng" hơn thế. Một câu, hai câu cũng cho qua vì mọi khi hai vợ chồng cũng đã quen rồi. Thế nhưng lần này lại khác, bởi mọi người nói quá nhiều nên chẳng khác nào giọt nước tràn ly. Có lẽ một phần vì quá chén nên người vợ bật khóc, bế con vào trong giường ngồi. "Lúc đó mình chỉ nói 1 câu 'Mọi người vừa phải thôi ạ, vợ cháu là một người bình thường như bao người khác, chứ có phải máy đẻ đâu mà thích trai có trai, thích gái có gái. Chúng cháu chỉ muốn nuôi con sao cho con trưởng thành, ngoan ngoãn, nghe lời bố mẹ, sau này chúng nó cảm thấy hạnh phúc là được". Nói tới đây, mọi người trong nhà đều im lặng, chắc cũng nhận ra mọi người nói vấn đề này nhiều quá. Rồi mình vào xem vợ, thấy đang vừa cho con bú vừa ngồi khóc. "Thật sự khoảnh khắc ấy cũng muốn khóc theo, hai vợ chồng ngồi tâm sự với nhau một lát thì vợ hết khóc. Sau đó mọi người bình thường nhưng trước khi về, mình có nói chuyện với bố mẹ là lần sau còn như vậy, mình sẽ không đến nữa, đến để chơi, để vui vẻ họ hàng gặp mặt chứ ko phải chì chiết nhau như vậy… Mình tâm sự cũng mong anh chị em hiểu, con cái là của trời cho, đừng vì mấy việc này mà làm tổn thương chị em. Con nào mà chẳng là con, bỏ cái suy nghĩ phải có nam, gia đình mới hạnh phúc, mới nối dõi tông đường đi. Vậy con gái không được nối dõi à hay sao?". Sau khi đăng tải, chia sẻ của người chồng đã thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng. Nhiều người tỏ ra không đồng tình với việc họ hàng nhà chồng liên tục dồn ép vợ chồng anh chuyện đẻ con trai. Đa số cho rằng, thời buổi này, sinh ra được đứa con khỏe mạnh, đáng yêu đã là quý chứ không mưu cầu gì hơn. Việc gia đình anh còn giữ tư tưởng trọng nam khinh nữ cổ hủ như vậy thì chỉ càng gây thêm bất hòa giữa các thành viên. Bên cạnh đó, nhiều chị em cũng xuýt xoa ghen tị với người vợ trong câu chuyện, khi có chồng tâm lý và yêu thương vợ hết mực. - "Chửa đẻ là chuyện riêng nhà người ta, người ta đẻ như nào thì liên quan gì nhà mình mà cứ xúm vào xúi người ta đẻ, người ta đẻ ngta nuôi, mình nuôi con người ta được đâu mà cứ xúi người ta đẻ như đúng rồi" - "Sao nhiều người vẫn kiểu trọng nam khinh nữ vậy? Cái cảm giác mong con nó khó tả và dài đằng đẵng ấy, nên là đẻ được là tốt rồi, làm ơn bỏ cái suy nghĩ con trai nối dõi đi" - "Phụ nữ cần lắm những người chồng dám lên tiếng bảo vệ vợ như này" - "Có phúc thì con trai hay gái đều được hưởng nhé. Vô phúc thì con trai cũng chẳng được nhờ gì đâu. Thời đại nào rồi nghĩ thoáng lên chút đi" - "Quan điểm của mình sau này chỉ thích đẻ con gái thôi vì nói thật thời đại bây giờ nhìn nhiều gia đình có con gái họ còn lo lắng cho bố mẹ đầy đủ mọi thứ hơn con trai đó ạ" Lem Theo Vietnamnet Xem link gốc Ẩn link gốc
Với con gái, việc kết hôn, cưới gả là khoảnh khắc trọng đại nhất trong cuộc đời. Thế nhưng, song hành với niềm vui sắp bước vào một cuộc sống mới với gia đình riêng thì không ít người thân sẽ cảm thấy có chút buồn và hụt hẫng. Giống như cậu bé trong câu chuyện dưới đây, đã bật khóc nức nở khi biết từ hôm nay dì sẽ đi theo chồng, sẽ không thường xuyên ở bên mình nữa. Lúc đầu còn tươi vui lắm, mở cửa cho cô dâu chú rể lên xe. Ảnh Thu Trang >>Xem thêm Được cho trứng vịt mỗi ngày, cô gái Đồng Tháp cưới luôn anh hàng xóm Theo đó, thời điểm tiễn cô dâu lên xe hoa, cậu bé vẫn còn rất vui vẻ, thậm chí là ra tận xe vẫy tay chào cô dâu, chú rể rồi còn cười tươi rói một cách đáng yêu. Tuy nhiên, một lúc sau khi xe đã đi rồi, cậu bé mới thực sự ý thức được việc gì đang diễn ra và òa khóc. Luyến tiếc, nhớ nhung, em đưa tay chỉ về hướng chiếc xe của cô dâu với đôi mắt ngấn lệ như muốn níu kéo, không muốn rời xa. Lát sau, cậu bé nhận ra có gì đó không đúng ở đây... Ảnh Thu Trang ...và bắt đầu gọi với theo xe của dì. Ảnh Thu Trang Lát sau cậu bé theo họ hàng đến nhà trai, gặp được dì rồi thì nhất quyết không rời nửa bước, còn ôm khư khư và kéo dì đi theo mình ra về. Cô dâu, chú rể dỗ dành thế nào cậu bé cũng không chịu nguôi ngoai, nhìn cảnh tượng này mọi người vừa buồn cười lại vừa thấy thương cho hai dì cháu. Gặp lại được người dì là cậu bé vội chạy đến giữ dì ngay. Ảnh Thu Trang Thương như vậy làm sao mà nỡ xa nhau được. Ảnh Thu Trang Được biết, cậu bé này là cháu của cô dâu, cả hai ở chung nhà từ khi bé mới chào đời đến bây giờ là 4 tuổi. Hai dì cháu rất thân với nhau, thậm chí dì còn dành thời gian chơi với cháu nhiều hơn cả mẹ. Chính vì vậy lúc không thấy dì đâu, cậu bé mới òa khóc và đòi dì về nhà với mình cho bằng được. Chân dung cô dâu chú rể trong câu chuyện. Ảnh Thu Trang Cách đây không lâu, một clip của tài khoản đã đăng tải trên TikTok với nội dung “Cô ba theo chồng bỏ em, thấy họ về hết mình cô ba chưa về”. Trong đó, một bé trai đang khóc mếu máo không chịu về khi thấy cô của mình đi lấy chồng. Còn người cô cũng không khỏi xót xa chỉ có thể đứng nhìn cháu rồi rưng rưng nước mắt. Cậu bé khóc thét khi thấy cô mình đi lấy chồng, mẹ dỗ thế nào cũng không nín. Ảnh Quỳnh Hoa >>Xem thêm Bộ ảnh cưới sáng tạo Cô dâu chú rể nghịch bùn, lấy lúa làm hoa cưới Một cảnh đám cưới khác cũng nhận được sự quan tâm đông đảo của cư dân mạng về tình huống dở khóc dở cười. Chính là khi chị gái sắp về nhà chồng, cậu em trai bình thường hay cãi nhau như “chó với mèo” thì nay lại khóc lóc, trong khi đó chị gái lại khá ung dung và thỉnh thoảng còn mỉm cười. Cậu em trai nhà người ta òa khóc khi chị mình đi lấy chồng. Ảnh Dân Trí Cô chị thì lại cười trên nỗi đau của cậu em. Ảnh Dân Trí Cô đi lấy chồng, cháu nhỏ khóc nức nở không chịu rời Thế mới thấy, tình cảm gia đình bao giờ cũng thiêng liêng và đáng quý đến nhường nào. Dù đi xa đến đâu họ vẫn luôn nhớ về mình, dù giàu hay nghèo, sướng hay khổ chỉ cần quay về thì người thân, gia đình luôn chào đón. Bạn có suy nghĩ giống vậy không, hãy chia sẻ cùng chúng tôi nhé! Xem thêm nhiều tin hot về góc của nàng trên Bestie! CẢM ĐỘNG CỤ ÔNG U80 MẮC NAN Y MANG BÌNH OXY DỰ ĐÁM CƯỚI CHÁU Trong ngày cưới người thân dù cho ở đâu cũng tranh thủ về chung vui cùng cô dâu chú rể, với bao cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Vì đây là ngày trọng đại của con cháu nên có những người lớn tuổi, thậm chí là còn đang mắc bệnh nặng vẫn gắng gượng đến để chứng kiến cháu mình lên xe hoa về nhà chồng. Đó là câu chuyện của chị Trần Thị Ngọc Diễm, đến từ Hải Hậu, Nam Định, ông ngoại cô nay đã 76 tuổi và mắc bệnh nan y, hôm diễn ra hôn lễ, dù sức khỏe không được tốt ông vẫn đến dự đám cưới, còn mang theo cả bình oxy bên người.
Đời sốngTổ ấm Thứ tư, 18/7/2007, 0903 GMT+7 "Khi yêu, thích thì tặng nhẫn cưới cho nhau thôi, chứ cứ đeo nó là phải cưới thì em có lẽ đã lên xe hoa đến 3, 4 lần", Thủy giải thích về chiếc nhẫn bạch kim trên ngón áp út của mình. Ảnh như Thủy, nhiều cô gái 8x, 9x chưa chồng dù biết rõ chiếc nhẫn cưới được lồng vào tay trái áp út thường là biểu tượng của sự gắn kết giữa một cặp vợ chồng nhưng vẫn đeo. Và mỗi người trong số họ có một lý do riêng để làm thế. "Chồng cháu làm gì vậy? Mà làm gì thì làm, cũng phải để vợ học hết Đại học rồi hẵng cho đi làm chứ. Cháu phải cân nhắc cho kỹ. Vất vả lắm đấy. Sáng thì đến trường, chiều đi làm tới khuya mới về, ông xã không thông cảm, nổi máu ghen là 'mệt'!". Đó là cuộc đối thoại giữa Mỹ Khánh - cô sinh viên năm cuối trường Đại học Ngoại thương cùng ông Trưởng phòng nhân sự một công ty có tiếng tại Hà Nội, trong lần tuyển người cho đợt giới thiệu mẫu sản phẩm mới. Không chút e dè, giấu giếm, Mỹ Khánh cho biết, ngay từ buổi đầu tiên nhập học, cô đã nhận được không ít ánh mắt dòm ngó cùng những lời bình luận, đại loại như "Úi giời. Ngon đấy! Lại 'béo' các bác đại gia thôi" hay "Này ông ơi. Nhìn đi kìa, 'gióng' cứ gọi là dài tới nách... Đợi lát nữa, xem em học lớp nào, còn xin địa chỉ chứ". Rồi những buổi học tiếp theo, Mỹ Khánh liên tục nhận được những lá thư, tin nhắn làm quen có cánh của các chàng. Còn đám con gái lại ganh tỵ với cô ra mặt. Thấy khó xử, nhưng quan trọng hơn là muốn được "yên thân", dành nhiều thời gian cho việc học tập, cô nữ sinh đất Cảng đánh bạo ghé qua cửa hàng đồ trang sức trên phố Chùa Bộc, Hà Nội. Ngày hôm sau, Mỹ Khánh bước vào lớp với chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh ánh bạc nơi ngón tay áp út, trước những cặp mắt vô cùng ngạc nhiên, nhưng tịnh không một lời bàn tán. Khác với Mỹ Khánh, chiếc nhẫn nhỏ, trơn, chất liệu bạch kim trên ngón tay áp út của Hà Thuỷ, đánh dấu cuộc tình giữa cô sinh viên khoa Văn với chàng cử nhân năm cuối khoa Toán, trường Đại học Tự nhiên. Từng trải qua vài mối tình trước khi đến với Thắng người yêu hiện tại, nên Hà Thuỷ cũng hiểu khá tường tận về nhẫn cưới "Yêu nhau thì tặng nhẫn cho nhau thôi, chứ cứ đeo nhẫn ấy là cưới thì em cũng phải lên xe hoa đến lần thứ ba, thứ tư rồi cũng nên!", Thủy nói. Chưa làm cho người đối diện hết ngạc nhiên, Hà Thuỷ lại giơ chiếc nhẫn cưới chất liệu quý bằng vàng 18K nơi ngón áp út, khác là bàn tay phải, nháy mắt cười tinh quái, giọng thẽ thọt "Tay trái dành cho người đang yêu, còn tay phải là những gì đẹp nhất còn lại của mối tình đầu!". Tuy nhiên, việc đeo chiếc nhẫn cưới đôi khi cũng gây cho Thủy những phiền muộn. Cô kể, sau một thời gian nhận được chiếc nhẫn bạch kim người yêu tặng, thì chàng ra trường, nhận công tác mãi tận Vũng Tàu. Nhìn đám bạn hồn nhiên chơi đùa, đôi khi cô cũng thấy chạnh lòng. Đám con trai, lần đầu tiếp xúc với cô, được dăm ba câu đã thấy họ để ý chiếc nhẫn đeo ngón áp út. Họ chỉ nhìn thôi, chẳng hỏi gì và dần dần ngãng ra, cuối cùng là chạy mất hút. Mấy cô bạn gái cùng phòng trọ, đưa ra lý do "Họ thấy bà tay đeo nhẫn cưới, khác gì bò xỏ xẹo. Có nơi có trốn, ai còn dây dưa vào làm gì cho tốn công". Thu Trang, công tác tại Nhà in Báo Nhân Dân Hà Nội cũng kể, đứa cháu họ của chị, năm nay mới vào học lớp 10 cũng đã biết đưa cô người yêu học cùng lớp tới hiệu kim hoàn sắm nguyên một đôi nhẫn đính hôn - một cho mình, một xỏ vào tay cô bạn. Theo Thanh Niên
Thấy Mai bước vào, Tám mặt tái ngắt, còn Ái, giọng cô sắc lạnh “chị đã nhìn thấy tất cả rồi đấy, tôi nghĩ giờ chị là người thừa trong gia đình này bởi đây mới thực sự là chồng tôi và con trai tôi là cháu đích tôn của dòng họ này”. Tám bịt tay vào miệng Ái nhưng tất cả đã muộn... Mai và Tám quen nhau khi Mai cùng bố cô - Tổng giám đốc một tập đoàn kinh doanh đồ điện tử, gia dụng đến dự tiệc tất niên của công ty con trực thuộc, nơi Tám đang làm kỹ sư của phòng công nghệ thông tin. Chẳng hiểu “lớ ngớ mà vớ độc đắc” thế nào mà chàng trai 28 tuổi chưa vợ là Tám lại lọt vào mắt xanh của cô tiểu thư độc nhất con Tổng giám đốc. Đó là khi vô tình Mai bị vướng vạt sau của chiếc váy dạ hội vào hàng rào cây xanh trang trí ở sảnh phòng tiệc, Tám đang đi ngay đằng sau chẳng hề ngần ngại cúi người xuống gỡ váy giúp Mai. Khi đó anh không hề biết cô gái trẻ điệu đà trong bộ váy sang trọng, nữ trang đắt tiền sáng chói trên người ấy “quyền lực” đến mức nào, chỉ là thấy Mai lúng túng vì vạt váy bị vướng trong khi cô đi giày cao gót, váy lại vạt ngắn vạt dài nên không thể ngồi xuống gỡ váy nên anh lịch sự gỡ giúp cô. Sau lời cảm ơn nhẹ như gió cùng nụ cười quyến rũ của Mai, Tám đi thẳng vào phòng tiệc, tìm đến dãy bàn dành cho nhân viên công ty và quên bẵng luôn câu chuyện vừa xảy ra với người đẹp. Chỉ đến khi đích thân giám đốc công ty anh đứng trên sân khấu trân trọng giới thiệu sự có mặt của Tổng giám đốc và tiểu thư, Tám mới nhìn lên sân khấu và ngỡ ngàng nhận ra mình vừa có cơ hội được gặp gỡ con gái sếp lớn nhất. Ngỡ ngàng vậy thôi chứ Tám cũng chẳng có thêm suy nghĩ gì bởi anh tự biết thân biết phận một kỹ sư quèn, nhà lại ở quê, tốt nghiệp đại học ra trường đi làm 6,7 năm nay rồi vẫn ở nhà thuê, lương dù không đến mức phải chi tiêu tằn tiện nhưng cũng chẳng dư giả gì. Nhiều lúc nhìn bạn bè cùng trang lứa, đứa thì gia đình con cái đàng hoàng, đứa thì đã mua được đất, xây được nhà, có đứa còn mua được cả ô tô rồi xây nhà cho bố mẹ ở quê, Tám cũng thấy chạnh lòng lắm. Nhưng nghĩ xuất phát điểm của mình sinh ra từ hạt lúa củ khoai, bố mẹ cũng phải chắt chiu lắm mới nuôi được 3 anh em đi học rồi bây giờ công ăn việc làm ổn định cũng đã là cả một nỗ lực không nhỏ nên Tám tự an ủi rằng “nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống chẳng ai bằng mình”. Thế rồi Tám không thể ngờ cuộc đời mình “sang trang mới” từ cuộc gặp gỡ định mệnh với Mai. Khi bữa tiệc chuyển sang phần văn nghệ, rồi khiêu vũ, Tám không quen với không khí tiệc tùng nên ra phía sau của khu tổ chức tiệc, nơi có một khu vườn rộng và một hồ nước với bát ngát hoa. Ngồi trên chiếc xích đu được kê sát bờ hồ, Tám thả mình trong làn gió mát rượi và tiếng chim lích chích, thấy thanh thản vô cùng, khác xa với tiếng nhạc sôi động và ánh đèn đủ màu trong phòng tiệc. Đang đắm chìm trong không gian xanh mướt mát, Tám nghe tiếng con gái nhẹ nhàng cất lên ngay sát bên cạnh “anh ở đây mà để em tìm mãi”. Giật mình nhìn sang, Tám thấy Mai hai tay túm vạt váy, đứng nhìn anh tủm tỉm cười. Luống cuống Tám đứng lên khỏi xích đu, mời Mai ngồi xuống. Có lẽ cách nói chuyện chan hòa, thân thiện của Mai khiến Tám mạnh bạo và tự tin hơn, xóa bớt khoảng cách “con sếp” và nhân viên nên câu chuyện của Mai và Tám nổ như pháo rang. Chỉ đến khi điện thoại của Mai đổ chuông, là bố cô gọi con gái yêu đã đến giờ về nhà thì câu chuyện mới dừng lại trong sự tiếc nuối của cả Mai và Tám. Mai chủ động xin Tám số điện thoại, còn Tám thì vô cùng vui vẻ “tháp tùng” Mai rời khỏi khu vườn để ra chỗ chiếc siêu xe sang trọng đang chờ sẵn… Sau buổi gặp gỡ định mệnh đó, Mai thường xuyên chủ động nhắn tin, điện thoại hỏi thăm sức khỏe, công việc và nói chuyện với Tám. Sau đó khoảng một tháng thì cô hẹn Tám đi uống cà phê. Bắt được “tín hiệu xanh” từ Mai nên Tám bạo dạn hẳn, dù chưa phải là “trong mơ” nhưng Tám đã nghĩ đến viễn cảnh mình sẽ là chủ nhân của ngôi biệt thự sang trọng, của cả tập đoàn kinh doanh lớn, của siêu xe và vô số những tài sản khủng khác… Biết Mai có cảm tình với Tám, không ít người ngạc nhiên, đồn thổi, bàn ra tán vào rồi sau đó là đố kỵ, ganh ghét khi biết Tám “sa hũ vàng”. Riêng Mai, khi bố mẹ tỏ ý không bằng lòng vì Tám không môn đăng hộ đối, cô đã bảo vệ anh với lý lẽ rằng cô tin một người đàn ông nghị lực và có chí tiến thủ như anh sẽ trở thành một trụ cột tốt trong gia đình. Gần một năm sau ngày quen nhau, Tám và Mai làm đám cưới, một đám cưới mà với những người dân quê Tám thì có lẽ từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ họ mới thấy bữa tiệc sang trọng và hoành tráng đến thế. Trước khi cưới gần một tháng, Mai đã cho người về nhà Tám, sang sửa lại toàn bộ nhà cửa, mua sắm thêm vật dụng trong gia đình. Từ bố mẹ đến hai đứa em trai của Tám đều “mắt tròn mắt dẹt” nhìn Mai như cô tiên với đôi đũa thần trong tay, hô biến căn nhà cấp bốn cũ kỹ, lạc hậu thành một ngôi nhà hai tầng khang trang, nội thất đắt tiền. Cả mảnh vườn bấy nay chỉ trồng loe ngoe mấy luống rau cũng được cải tạo lại toàn bộ, trồng thêm nhiều cây cảnh, xây tường bao, lát đá lối vào như những căn biệt thự sang trọng. Ở quê được 2 ngày, Mai giục chồng lên thành phố để còn lo công việc cho công ty. Mai cũng bàn với chồng việc kế hoạch chưa sinh con vội vì cô muốn tập trung lo tiếp quản công ty mà bố cô dự định trao lại cho hai vợ chồng Mai quản lý trong thời gian tới. Vậy là mang tiếng vợ chồng son nhưng Mai và Tám ít khi có thời gian gần gũi nhau, Tám ngoài giờ làm ở công ty, anh đi đá bóng, đi tụ tập cùng bạn bè rồi thường về nhà ăn tối một mình vì Mai khi thì bận tiếp khách, khi thì bận đi công tác nước ngoài để tìm kiếm thị trường hoặc các sản phẩm mới cho tập đoàn. Những chuyến công tác của Mai có khi kéo dài cả tháng, khiến Tám nhiều lúc thấy mình như người thừa trong căn biệt thự rộng lớn - quà cưới của bố mẹ Mai tặng con gái khi lấy chồng. Rồi Mai đăng ký theo học một khóa học về kinh doanh ở nước ngoài với thời gian 8 tháng, dù không muốn xa vợ nhưng Tám đành chấp nhận để Mai đi học bởi khóa học đó thực sự cần thiết cho công việc của Mai ở công ty. Xa vợ, tiền nong lại rủng rỉnh nên Tám khó tránh được sự chèo kéo, rủ rê của đám bạn. Trong những lần đi nhậu nhẹt rồi hát hò ở quán karaoke, Tám quen rồi cặp bồ với Ái, cô tiếp viên có thân hình bốc lửa và nụ cười quyến rũ “chết người” của quán karaoke. Rồi chuyện Tám không thể ngờ đã xảy ra khi Ái thông báo với Tám rằng cô đã mang bầu, cha của đứa trẻ không ai khác là Tám và cô muốn anh có trách nhiệm với mẹ con cô. Tám như chết sững bởi những gì vừa nghe được, anh cuống cuồng van vỉ, xin Ái đi “giải quyết” cái thai, anh sẽ đưa cho cô một số tiền lớn để “đền bù danh dự” nhưng Ái dứt khoát không chịu. Cô đòi Tám phải cho cô một danh phận đàng hoàng, nếu không cô sẽ “để tất cả thành phố biết sự thật về chàng phò mã của Tổng giám đốc tập đoàn kinh doanh điện máy, điện tử”. Thương thảo với Ái mãi không được, Tám đành ngậm đắng nuốt cay đưa Ái về quê, muối mặt trình bày với gia đình anh về “sự cố” này. Bố mẹ Tám lúc đầu phản đối gay gắt nhưng khi nghe Tám trình bày “thiệt, hơn” nếu để sự việc vỡ lở, bố mẹ Tám đành chấp nhận phương án do con trai mình đưa ra. Rằng ngoài một số tiền lớn Tám gửi vào tài khoản mang tên Ái, Tám sẽ nhận Ái là em họ, con một người họ hàng xa sinh sống ở tận một tỉnh miền núi. Vì cuộc sống không xuôi chèo mát mái với chồng nên Ái được bố mẹ Tám đưa về sống cùng. Đứa trẻ khi sinh ra sẽ được Tám nhận làm “cha đỡ đầu”. Cắt đặt mọi việc xong xuôi, Tám thở phào nhẹ nhõm với “kịch bản” mà anh cho là “kín kẽ” từng chi tiết. Hoàn thành khóa học, Mai về nước rồi về quê thăm bố mẹ chồng, sau khi nghe mẹ Tám kể về “cô em họ có hoàn cảnh đặc biệt”, Mai cũng tỏ vẻ thương cảm và quý mến Ái. Cô còn nói để khi nào Ái sinh xong mẹ tròn con vuông, cô sẽ bố trí cho Ái một công việc phù hợp để nuôi con… Ngày Ái sinh con, Tám nhận được điện thoại của mẹ anh nên vội vội vàng vàng xin nghỉ việc ở công ty để về quê. Thấy nghi ngờ thái độ của chồng vì một đôi lần Mai bắt gặp cảnh Ái tình tứ, nũng nịu với Tám nên tối muộn hôm đó cô âm thầm về quê mà không báo cho Tám biết. Về đến nhà chồng, Mai sững người khi trông thấy cảnh Tám đang bế đứa bé trên tay, nựng nịu “con yêu của bố”, còn Ái đang ngả đầu trên vai Tám, mặt tràn trề hạnh phúc. Thấy Mai bước vào, Tám mặt tái ngắt, còn Ái, giọng cô sắc lạnh “chị đã nhìn thấy tất cả rồi đấy, tôi nghĩ giờ chị là người thừa trong gia đình này bởi đây mới thực sự là chồng tôi và con trai tôi là cháu đích tôn của dòng họ này”. Tám bịt tay vào miệng Ái nhưng tất cả đã muộn, Mai quay người ra khỏi nhà, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Cô không ngờ người đàn ông mà cô hết lòng yêu thương, bất chấp mọi sự “khập khiễng” lại có thể lừa dối cô một cách trơ tráo đến như thế. Sự thật về cậu bé mồ côi xin ăn khiến triệu người rơi nước mắt Video về cậu bé 8 tuổi dân tộc Khơ Mú mồ côi cả bố và mẹ hàng ngày lang thang đi ăn xin đã lấy đi nước mắt của rất nhiều người Sự thật khủng khiếp đằng sau cuộc hôn nhân hạnh phúc của tôi Rốt cuộc anh đã nghĩ gì mà làm một việc động trời đến như thế, lại còn nói chưa bao giờ hối hận. Giờ mọi chuyện như vậy rồi, còn chung sống hạnh phúc được nữa hay sao? Vợ phát hiện sự thật lặng người sau cánh cửa nhà tắm Tiếng cười đùa rúc rích, tiếng xối nước ào ào trong phòng tắm, quần áo vất lăn lóc dưới sàn nhà khiến tim tôi thắt lại… Theo Tiền phong
cô họ chưa chồng chiều cháu trai