cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh
Vâng, đó cũng là nội dung của câu chuyện này. Mỗi một nữ phụ ác độc phía sau nhất định đều có một cực phẩm nam nhân, anh dung túng ngươi làm ác, cùng ngươi ép buộc nam chủ nữ chủ, anh cũng không phải đần độn mà là anh quá yêu ngươi, anh gọi là Tần Chí. Lâu Nghiêu
Cảm ơn em vì đã từng là hạnh phúc của bản thân anh. Chúc em có một tương lai đẹp, tình đầu của anh. Xem cuốn truyện này xong buồn mất cả 1 tuần trời, ngày xưa nếu đừng ngu ngốc thì không lỡ cô gái ấy.
Em sẽ chẳng bao giờ quay mặt lại nhìn tôi dù chỉ một lần. Chúng tôi đã có những cuộc nói chuyện với nhau một cách nghiêm túc, hay nói đúng hơn là nó vỏn vẹn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn lại là do chính tôi tự nói, tự nghe, tự hiểu.
Nói xong những lời này, Lâu Nghiêu Nghiêu lui ra phía sau vài bước, lạnh lùng nhìn anh ta: "Cảm ơn anh mời tôi nhảy điệu này, đây là món quà tạ lễ tôi tặng anh." Dứt lời, nâng tay hung hăng đánh cho Trần Hạo một bạt tai, từ nay về sau, người này hoàn toàn không quan hệ tới
Cảm Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh - (Chương 23) - Tác giả Nhược Minh Dực Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Chương 22: Sẽ rất tốt. Chương trước Chương tiếp. Có một loại người, anh càng đối tốt với cô, cô lại càng được một bước lấn tới. Không cô gái nào so với Lâu Nghiêu Nghiêu đem những lời này chứng minh ngày càng hoàn mỹ hơn. Một giờ trước, Tần Chí kêu cô rời
Vay Tiền Cấp Tốc Online. " Nghe nói bộ phận thiết kế có người mới đến, trực tiếp được làm trợ lý cho trưởng phòng"" Thật hay giả","Về sau cô ta có thể trực tiếp trở thành nhà thiết kế chính thức của công ty"Cô gái nói chuyện đầu tiên giơ tay mình lên, thưởng thức móng tay thủy tinh mới làm hôm qua, chanh chua nói " Không có biện pháp, ai bảo người ta có người thân hậu thuẫn chứ"" Trưởng phòng Vương luôn luôn là người có tiếng là nghiêm khắc, cho dù có người thân hậu thuẫn cũng nhất định không xem trọng, nói đến cùng là có điểm tựa tốt, hậu thuẫn tốt hay không cũng không liên quan gì đến chúng ta, trước đem chuyện của mình làm tốt rồi nói sau."Một người khác lên tiếng để giảng hòa câu chuyện, ngồi một bên sửa sang lại tư liệu rồi mới nói " Lâu Thanh Thanh, cô đem túi này đưa đến bộ phận thiết kế"Lâu Thanh Thanh công việc buông tay, cung kính đáp " Vâng, tổ trưởng"Thấy Lâu Thanh Thanh ôm túi rời khỏi, đám phụ nữ bát quát kia lập tức giữ chặt đồng sự bên người rồi nói " Tôi có từng nói chưa, người mới ở bên bộ phận thiết kế kia tên là Lâu Nghiêu Nghiêu"" Lâu Nghiêu Nghiêu? Nghe rất giống với Lâu Thanh Thanh, không biết có quan hệ gì không?".Người này phản ứng lại rất nhanh." Đương nhiên là có quan hệ". Sau đó người này nhận thấy sự đồng cảm của đồng sự bát quát liền đem thân phận của Lâu Thanh Thanh cùng với Lâu Nghiêu Nghiêu nói ra toàn bộNghe thấy câu chuyện thú vị, văn phòng bị mọi người vây quanh lại, thời điểm bộ phận hậu cần không có việc làm bận rộn tay chân, an nhàn cả một ngày không có việc gì làm, vốn đây là một tổ nhỏ nhàn hạ, công việc không nhiều, hơn nữa thực tập sinh Lâu Thanh Thanh mới tới liền đem công tác thường làm cho cô, nên các cô càng nhànNghe xong toàn bộ câu chuyện, người trẻ tuổi nhất, đồng tình nói " Nhìn không ra Lâu Thanh Thanh lại đáng thương như vậy"" Đúng vậy, cô ấy mấy năm này khẳng định là gặp rất nhiều khó khăn đi, khó như vậy mà cô ấy vẫn lạc quan mà phấn đấu". Một người tiếp lờiRất nhanh hội bát quát liền biến thành hội đồng tình, mọi người đều nghiêng về phía Lâu Thanh Thanh,dù sao cắn người miệng mềm bắt người thủ đoạn, từ ngày Lâu Thanh Thanh đến làm việc ở hậu cần, công việc của các cô thanh nhàn rất nhiều, lời nói tự nhiên liền thiên hướng về phía Lâu Thanh Thanh một ít, nhất là Lâu Thanh Thanh lại là con gái của Lâu tổng, lần này đến cơ sở để rèn luyện năng lực lên chức là chuyện sớm hay muộnChỉ một số ít người làm việc lớn tuổi vụng trộm bĩu môi, không gia nhập vào cuộc trò chuyện này, tự nhiên so với những người trẻ tuổi kia nhìn xa hơn, không biết cô gái kia có gì đáng thương, hơn nữa cô gái này lại chạy đến công ty của gia đình để làm, tựa hồ không rõ tình trạng của công ty một chút nào, cô đại khái còn không biết công ty này chân chính do ai lắm quyền trong tay điNếu như cô ta nghĩ đến có thể dựa vào ba mình một đường lên như diều gặp gió thì cô ta nhất định thất vọng rồi, lại nói Phương tổng thật sự là nhân từ, người có tâm tư không tốt như cô ta, nên đuổi được bao xa thì đuổi bấy xa, nhưng ở nói này lại luôn chiếu theo lẽ công bằng mà làm việc, Phương tổng cũng thật làm cho người khác kính nểLâu Thanh Thanh ôm túi đi vào bộ phận thiết kế, cùng với phòng làm việc của các cô được phân là một văn phòng nhỏ có mấy chục mét không giống với bộ phận thiết kế này chiếm suốt cả một cái tầng trệt, ánh sáng sung túc, bố trí xa hoa xinh đẹp, được làm việc ở nơi như thế này, dù chỉ nghĩ thôi cũng đã cảm thấy thoải cửa văn phòng thư kí Văn nhìn thấy Lâu Thanh Thanh, hướng Lâu Nghiêu Nghiêu trong văn phòng gọi "Lâu Nghiêu Nghiêu, có người đem túi tài liệu cho cô, mau lại đây ký nhận một chút"" Vâng, tới ngay"Chỉ là nghe thấy âm thanh, nhưng sao có thể cảm giác được chủ nhân của thanh âm này tâm tình thực không tồi, lộ ra một chút ngữ khí vui vẻ, kinh hỉLâu Nghiêu Nghiêu từ văn phòng đi ra, thấy người đưa túi đến là Lâu Thanh Thanh chỉ sửng sốt một chút, rồi mượn bút ký tên, hoàn toàn tự nhiên nói " Cảm ơn cô đã đem túi đưa đến đây giúp tôi"Cô đối với Lâu Thanh Thanh với thái độ tự như một người xa lạ, ôn hòaThư kí Văn thăm dò nhìn nhìn hỏi " Nghiêu Nghiêu, túi này đựng gì vậy"" Là sư phụ giúp tôi học một ít môn cơ bản mà. Cô ấy chê tôi căn bản quá kém, lại ngu không ai bằng, không muốn dạy tôi, nên bảo tôi đọc nhiều một chút ấy mà." Lâu Nghiêu Nghiêu thè lưỡi trả lờiSư phụ trong miệng cô chính là Trưởng phòng Vương của bộ phận thiết kế, Trưởng phòng Vương là người nghiêm khắc, lúc dạy Lâu Nghiêu Nghiêu không nể mặt lưu tình một chút nào, hơn nữa căn bản của rất kém Lâu Nghiêu Nghiêu, đương nhiên không thể thiếu những lời răn dạy, gần nhất cô đi ngang qua văn phòng, thường xuyên có thể nghe thấy tiếng cô gầm gừ với Lâu Nghiêu Nghiêu cùng với tiếng Lâu Nghiêu Nghiêu nhận sai" Nén bi thương", thư ký Văn đồng tình vỗ vai Lâu Nghiêu Nghiêu, đừng tưởng rằng là trợ lý trưởng phòng là có thể hãnh diện, Trưởng phòng Vương là người nghiêm khắc công chính liêm minh như mọi người đều biết, ai không có một trái tim cứng rắn, căn bản là không ai kiên đến trì cuối cùng, đều bị cô ấy mắng cho đến khóc sau đó lại từ chức cũng không phải là ítLúc Lâu Nghiêu Nghiêu trở về phòng,thư kí Văn mới phát hiện Lâu Thanh Thanh còn chưa đi " Ủa, sao cô còn chưa đi, còn có việc gì sao?"" Không có, tôi đi bây giờ đây". Lâu Thanh Thanh cáo từ rời đi, đi tới cửa không nhịn được liền quay đầu lại nhìn thoáng qua văn phòng đang đóng chặt kiaCũng đều là nhân viên mới của công ty, cô chỉ có thể ở cùng với một đám người ở gian phòng nhỏ âm u mà Lâu Nghiêu Nghiêu lại có thể có được một gian phòng riêng của mình để làm văn phòngTrở về phòng làm việc,nhóm đồng sự luôn đối với Lâu Thanh Thanh khoa tay múa chân chủ động tiến lên bắt chuyện,trong giọng nói lộ ra các loại thử lấy lòng, Lâu Thanh Thanh cố gắng duy trì khuôn mặt tươi cười đối phó, trong lòng vô cùng cảm thấy mệt mỏiCô không khỏi nghĩ đến vừa rồi thấy Lâu Nghiêu Nghiêu, cô ấy ở bộ phận thiết kế gặp được sự chèn ép cùng nói xấu khẳng định là không ít, vì sao, nhìn cô ta lại giống như là rất vui vẻ?Người con gái kia tự hồ luôn luôn như vậy, cho dù lúc trước có tức giận đến cực hạn ngay sau đó lại bị những chuyện nhỏ khác làm cho vui trở lại, sau đó chuyện phía trước thật giống như không tồn tại, dựa vào cái gì mà cô ta có thể nhanh như vậy đã hòa đồng với mọi người, mà mình lại bị những chuyện như thế tra tấn lặp đi lặp lại!Lâu Thanh Thanh lần đầu tiên cảm thấy mệt mỏi, cảm thấy mình không thể kiên trì nổi, vừa rồi Lâu Nghiêu Nghiêu đối đãi với cô ta tựa như một người xa lạ, hoàn toàn không đem cô ta để vào mắt, cô ta đột nhiên cảm thấy mọi việc làm của mình đều mất hết ý nghĩaCó lẽ, cô ta thật sự không nên để cho cả cuộc đời của mình đều bị Lâu Nghiêu Nghiêu hủy diệt, hẳn là phái thoát ra khỏi bong ma của Lâu Nghiêu Nghiêu, bắt đầu từ bây giờ cô phải sống cho bản thân mìnhCô đột nhiên nhớ tới người đàn ông lần trước ở lễ hội gặp kia, đáy lòng nảy lên một trận ngọt ngàoĐối với việc chạm mặt Lâu Thanh Thanh vừa rồi, Lâu Nghiêu Nghiêu hoàn toàn khôngđể ở tròng lòng, trọng sinh làm cho cô ngộ ra một đạo lý, người khác có thể không làm cho mình hạnh phúc, nhưng chính mình không thể không làm cho mình hạnh phúc, bởi vì nếu như chính mình không làm cho mình hạnh phúc thì ai có thể làm cho mình hạnh phúc đâyNghĩ như thế, liền cảm thấy không có gì là không vui vẻ cảNgày mai chính là cuối tuần, Lâu Nghiêu Nghiêu cười ngây ngô sửa sang lại muốn về nhà, lại phát hiện một túi giấy tờ đầy trang giấy, hơn nữa vừa rồi Lâu Thanh Thanh đưa túi tới, cô hoàn toàn chưa động đến a, cuối cùng gọi cho Tần Chí chờ ở dưới lầu, bảo anh ở dưới lầu đi lên giúp cô mang đồ với yêu cầu của cô, Tần Chí tự nhiện hữu cầu đáp ứngBất quá, thời điểm Tần Chí đi lên, sắc mặt đen lại, ôm lấy hai hộp giấy, sắc mặc ngày càng đenKhông một chút nhận thấy được Tần Chí tâm tình không tốt, Lâu Nghiêu Nghiêu vui tươi hớn hở cùng anh chia sẻ niềm vui ngày hôm nay. Tần Chí vẫn thản nhiên lạnh lung, nửa ngày mới phản ứng một câu, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không biết là buồn, nên cứ nói cười ngây ngô một cách không ngừngCuối cùng Tần Chí bị cô đả bại, không thể duy trì vẻ mặt lạnh lùng lâuYên ổn ngồi trong xe, Tần Chí hỏi Lâu Nghiêu Nghiêu cuối tuần đã có kế hoạch gì chưa, Lâu Nghiêu Nghiêu tỏ vẻ hai ngày cuối tuần này đều phải ở nhà, Tần Chí lại bắt đầu mang vào khuôn mặt lạnh lungThấy Lâu Nghiêu Nghiêu cầm một quyển sách nhìn chăm chú, căn bản là không phát hiện biểu tình biến hóa của Tần ChíĐại khái là cuồng làm việc cũng là do di truyền đi, nghe nói Dì Phương lúc trẻ tuổi cũng làm việc một cách điên cuồng không màng đến mạng sốngLâu Nghiêu Nghiêu tuy rằng không khoa trương như vậy, nhưng cũng là toàn tâm toàn ý nhập đầu vào công tác, Tần Chí cảm giác được cô rất nhập tâm, rất nhiệt tình nhưng mà vẫn cảm thấy rất khó chịu a!Trước kia Lâu Nghiêu Nghiêu cả ngày đều kề cạnh anh, có đôi khi anh cũng sẽ cảm thấy rất phiền toái, cảm thấy rất khó chịu, nhưng hiện tại Lâu Nghiêu Nghiêu lại bỏ rơi anh, anh lại cảm thấy mất mát, kỳ thật cũng không phải không từng bị Lâu Nghiêu Nghiêu hờ hững qua, hai năm nay Lâu Nghiêu Nghiêu bởi vì Trần Hạo, cũng không thiếu việc lơ đãng bỏ mặc anh, nhưng hiện tại sao có thể giống nhau, cô là bạn gái anh mà lại không nhìn anhAnh sẽ nói là anh cảm thấy mình ghen tị, sao?Đối với việc không được tự nhiên của Tần Chí, Lâu Nghiêu Nghiêu không chút nào cảm nhận được, cô từ trước đến nay chính là kiểu người khi xác định được mục tiêu, liền toàn tâm nhập vào đầu, lần này hạ quyết tâm quyết chí nên đương nhiên cố gắng vô cùngBuổi tối sau khi dùng bữa, Lâu Nghiêu Nghiêu một mình ngồi lại trên ghế sô pha, Tần Chí bị bỏ rơi phải ngồi một mình chơi trò chơiTám giờ, Tần Chí chơi trò chơi, thường lén nhìn Lâu Nghiêu NghiêuChín giờ, đem sàn nhà ra lau sạch sẽ, lại lén nhìn Lâu Nghiêu NghiêuMười giờ, quản gia Tần Chí lại một lần nữa dọn dẹp lại mọi thứ, thường lén nhìn Lâu Nghiêu NghiêuNhìn đến 10 rưỡi tối, Lâu Nghiêu Nghiêu có chút mệt mỏi nhìn một vòng quanh nhà, nhưng không thấy có một ai ở trong phòng khách, không thấy hình bóng Tần Chí đâu, nhất thời cảm thấy rất kỳ quái, khó trách cô cảm thấy tối hôm nay thiếu vắng cái gì đó, nhất thời nhớ tới toàn bộ buổi tối hôm nay, hình như Tần Chí chưa nói qua một câu nào!Ở trong phòng tìm một vòng nữa, mới phát hiện Tần Chí ở trên giường, anh hướng mặt vào bên trong, vẫn không nhúc nhích coi như đang ngủThấy thế Lâu Nghiêu Nghiêu sinh ra một cỗ ủy khuất, anh dám chạy đi ngủ trước, cũng không thèm gọi cô!Oán hận chạy đi đánh răng rửa mặt, tắt đèn, Lâu Nghiêu Nghiêu nằm ngủ ở bên kia, cùng Tần Chí nằm cách rất xaNằm ngủ một hồi lâu, Lâu Nghiêu Nghiêu không ngủ được, cô liền hướng về phía bên kia Tần Chí, cuối cùng cũng ôm thắt lưng Tần Chí, mềm giọng kêu một lên một tiếng " Tần Chí"Tần Chí giống như thật sự đang ngủ, nhất thời không có chút phản ứngNhưng Lâu Nghiêu Nghiêu hiển nhiên không phải là một người tốt, hai tay nhỏ đặt ở trên ngực của Tần Chí, chiêu này vừa dùng đến, Tần Chí rất sợ nhột rất nhanh liền công phá, xoay người đè ở trên người Lâu Nghiêu Nghiêu, đem hai tay cô ấn lên đỉnh đầu, nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu với ánh mắt tựa như sắc lang buổi tối, ánh xanh nguy Nghiêu Nghiêu ủy khuất nói " Tần Chí, anh gần đây rất lãnh đạm với em". Người ta thường nói đàn ông thường hay thay đổi mà, lúc muốn ở cùng với phụ nữ, cho dù là sao trên trời cũng đều nghĩ mọi biện pháp để làm, nhưng một khi đã đeo đuổi được liền không thèm để ý đến Nghiêu Nghiêu tinh tế phát hiện gần đây Tần Chí đều rất ít nói chuyện với cô, thậm chí mấy ngày không có làm việc kia, quả nhiên lúc theo đuổi thì là bảo vật, tới tay được thì trở thành cỏ dại được lời nói của Lâu Nghiêu Nghiêu, Tần Chí thiếu chút nữa là hộc máu, có gặp qua cô gái nào thích gây sự như cô không? Rõ ràng là gần đây là cô lãnh đạm với hắn mà!Tần Chí nghiến răng nhìn cô rồi nói " Lãnh đạm?"Lâu Nghiêu Nghiêu đương nhiên gật đầu, ủy khuất nước mắt như muốn rơi xuốngTần Chí vô cùng tức giận, anh không phải là kiểu người có tài ăn nói, cũng không muốn cùng Lâu Nghiêu Nghiêu tranh cãi, cho nên dùng hành động trực tiếp để nói cho cô nhanh Lâu Nghiêu Nghiêu ở tại thời điểm bị anh cởi bỏ quần áo, cô luôn cảm thụ được Tần Chí luôn chiếu cố cô, lúc nào cũng nhân nhượng với cô, nhưng lúc này đây đại khái thực sự tức giận vô cùng, hoàn toàn đánh thẳng về phía trước, đem Lâu Nghiêu Nghiêu ép buộc đến chết đi sống lạiNghẹn vài ngày, anh dễ chịu lắm sao? Cô gái này lại không biết tốt xấu gì đem mọi hiểu lầm đổ lên đầu anh, cũng không biết là lỗi của ai, buổi tối mỗi ngày đều nằm xuống giường liền ngủ nhanh như lợn vậy! Lăn quan lăn lại như thế nào cũng không tỉnh lại!Lúc bắt đầu Lâu Nghiêu Nghiêu còn rất hưởng thụ, sau đó chỉ có cầu xin anh tha thứ" Còn thấy lãnh đạm sao?" Tần Chí tiến đến thì thầm bên tai cô nhẹ giọng nóiLâu Nghiêu Nghiêu một bên nước mắt ngắn nước mắt dài nói " Không lãnh đạm, nhất thời không có gì là lãnh đạm!"Cuối cùng, vẫn là Tần Chí bị nước mắt của cô làm mềm lòng, buông tha giáo huấn cô gái nàyBị Tần Chí ôm vào ngực như bảo bối, trước khi ngủ, Lâu Nghiêu Nghiêu còn đang suy nghĩ, tới tay rồi chính là cỏ mà, một chút cũng không ôn sớm tinh mơ ngày hôm sau, sau một đêm khóc chết đi sống lại, Lâu Nghiêu Nghiêu đã tràn đầy sức sống, ngồi dưới đất họa bản thiết kếTần Chí tỉnh lại, liền ngó nghiêng không thấy, vô lực thở dài một hơi, áp chế cảm giác bực tức, mới từ trên giường đứng lênLàm xong bữa sáng, giặt giũ quần áo, Tần Chí mở cửa sổ sát đất, đi ra ngoài phơi quần áo, gió ngày hè thổi mát đem rèm cửa thổi phiêu diêu ở giữa không trung, thổi tán lạn những bức vẽ đầy trên nền phòng. Lâu Nghiêu Nghiêu quỳ rạp trên mặt đất, lắc lư hai bàn chân trắng noãn nhẹ giọng ngâm Chí quay đầu nhìn thoáng qua, vừa văn Lâu Nghiêu Nghiêu cũng vừa ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ hướng anh lộ ra một khuôn mặt tươi cười, có lẽ được những làn gió mát thổi làm tâm tình anh thoải mái hẳn lên, Tần Chí tuy rằng rất muốn không để ý tới cô, nhưng cuối cùng cũng nhịn không được khóe miệng cong lên lộ rõ một nụ cười Quên đi, như thế đã đủ rồi, cô gái này cũng đã là của anh, anh còn đòi hỏi gì nữa chứ?
Ngày hôm sau, khi Tần Chí đến, Lâu Nghiêu Nghiêu còn đang ngủ. Chờ dì Lưu đem cô từ trên giường lôi xuống dưới, đã thấy Tần Chí đang cùng cha mẹ cô ngồi cùng một chỗ ăn bữa sáng, Lâu Thanh Thanh xem nhẹ không nói tới. Lâu Nghiêu Nghiêu không tự giác bước chân vừa chậm vừa nhẹ, đột nhiên cảm thấy giờ khắc này thực yên lặng, có thể nghe thấy tiếng tim cô đập càng lúc càng giác của cô giống như phim điện ảnh bị xử lý hiệu ứng, mặt cha mẹ bị mơ hồ trở thành bối cảnh, Lâu Thanh Thanh mặt bị đánh Mosaic, chỉ có mặt Tần Chí trở nên vô cùng rõ mươi lăm tuổi đúng là thời gian một người nam nhân vừa mới bước vào giai đoạn thành thục, trước khi hai mươi lăm tuổi, nam nhân còn lưu lại một chút ngây thơ, bọn họ tuổi trẻ có sức sống đầu óc lại thường xuyên bị mờ mịt, cảm tình lấy mình làm chủ, sau khi qua ba mươi tuổi, nam nhân quá lõi đời, tuy rằng trải qua nhiều phong sương bọn họ có lẽ đã hiểu được thế nào quý trọng một người phụ nữ, lại không có nhiều nhiệt huyết, cảm tình lấy ổn định làm chủ, mà này lúc này vừa vặn, lưu lại một ít nhiệt tình cùng kích tình khi còn thiếu niên, lại lại bắt đầu hiểu được quý trọng, vô luận là yêu đương hay là hôn nhân, đều là đối tượng ưu tiên lựa như nói trước hai mươi lăm tuổi là giai đoạn trưởng thành của một người nam nhân, như vậy hai mươi lăm tuổi đến ba mươi tuổi, chính là giai đoạn định hình của một người nam nhân, đương nhiên, mỗi người mỗi lại, nam nhân sau này giống như một viên ngọc từ từ phát sáng, vô cùng mê người, nhất cử nhất động đều mang theo một lực dụ hoặc khôn Chí hôm nay mặc quần áo trong màu lam, tay áo được sắn cao, cúc áo thứ hai được cởi bỏ, lộ ra trước ngực một mảnh xương quai xanh, ở trong mắt Lâu Nghiêu Nghiêu, Tần Chí mỗi một lần cúi đầu hoặc ngẩng đầu, mỗi một lần nâng tay, đều tràn ngập lực dụ hoặc, mặc dù hai người đã quá quen thuộc, những những tháng ngày đó đã vô tình bị lãng quên, trong trí nhớ của cô, Tần Chí tựa hồ nhảy vọt vào giai đoạn trưởng thành, đột nhiên liền trưởng một khắc anh vẫn là vị "Anh trai nhỏ" mang theo một đám bạn cùng người đánh cho đầu rơi máu chảy, ngay sau đó anh đã thành người lạnh lùng âm trầm, là tinh anh của thương giới. Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên cảm thấy thực mất mát, vì cô bỏ qua những thứ đó, mắt cay cay muốn khóc."Nghiêu Nghiêu." Anh ngẩng đầu nhìn thấy cô đứng ở dưới cầu thang, hơi hơi sửng sốt, sau đó cười nham Nghiêu Nghiêu trừng mắt nhìn, đem nước mắt thu lại, chạy đến bên cạnh Tần Chí ngồi xuống, bọn họ quen thuộc đã muốn xâm nhập cốt tủy, nhưng thật ra cũng không có không được tự nhiên, đồng dạng với xâm nhập cốt tủy còn có oán giận "Tần Chí, tại sao sớm như vậy đã tới rồi?"Phương Hi Lôi nghe vậy, nhíu mày nói "Nghiêu Nghiêu, sao lại không lễ phép như vậy?" Lại có chút thật có lỗi nhìn về phía Tần Chí, Tần Chí biểu tình thật ra không có gì biến hóa, thậm chí còn cười cười Phương Hi Lôi, tỏ vẻ không Nghiêu Nghiêu bị mắng vô cùng ngạc nhiên, ủy khuất nhìn thoáng qua mẹ mình, sau đó mới cùng Tần Chí nói "Hôm qua anh mới trở về, sao không nghỉ ngơi nhiều một chút, sớm như vậy đã lại đây, khẳng định không nghỉ ngơi tốt, đều do em, sớm biết thế đã hẹn buổi trưa."Mọi người đều dự đoán Lâu Nghiêu Nghiêu sẽ oán giận Tần Chí đến quá sớm, hại cô không thể nằm thêm một chút cảm thấy thực khó tin, thực khác thường, lúc trước hẹn Tần Chí, lần nào không phải ngủ tới khi mặt trời lên cao ba sào mới dậy, cho dù dậy, cũng oán giận Tần Chí một lúc là Tần Chí phản ứng nhanh "Không có việc gì, ngày hôm qua ở trên máy bay đã ngủ qua, hơn nữa, đã lâu không tới thăm chú và dì nên hôm nay qua đây sớm một chút, còn có thể ở trước khi chú và dì đi làm tán gẫu một lúc."Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn anh sắc mặt tốt lắm, không hiện mỏi mệt, tin là thật, không hề rối rắm vấn đề này, cảm thấy hơi đói, bỏ chạy vào phòng bếp quấn quít lấy bảo mẫu đang làm bữa cô đi rồi, Lâu Thanh Thanh vẫn cúi đầu yên lặng ăn bữa sáng đột nhiên ra tiếng hỏi Tần Chí "Anh Tần Chí, hai người hôm nay muốn ra ngoài?"Ngại Lâu Viễn Chí đang ở đây, Tần Chí lễ phép lên tiếng "Ừ.""Nhưng, hôm nay Nghiêu Nghiêu không phải đã có hẹn…"Lâu Nghiêu Nghiêu đi ra liền thấy Lâu Thanh Thanh đang nói chuyện cùng Tần Chí, trong lòng bốc hỏa, cố ý dùng ghế dựa kéo ra một tiếng tạp âm chói tai, sau đó cản tầm mắt của Lâu Thanh Thanh, lưu lại một cái gáy cho cô ta "Dì đang làm bánh trứng, anh muốn hay không?""Tốt." Tần Chí đương nhiên sẽ không cự tuyệt, tuy rằng đã ăn cũng đủ no rồi, mà đối với câu nói phía sau của Lâu Thanh Thanh muốn nói, anh cũng không có biểu hiện ra một chút ít hứng Thanh Thanh cắn chặt răng, cúi đầu ăn bữa sáng, cô ta luôn luôn là một học trò tốt hôm nay lại không đi học, trên người ăn mặc cũng không mộc mạc giống như thường ngày, mà là thay một thân váy trắng thực tinh xảo, tóc cũng thả xuống dưới, mềm mại ở trên độ của Phương Hi Lôi đối với Tần Chí không tính quá thân thiết, càng có vẻ mẹ vợ xem mắt con rể, hỏi vài câu về tình hình cha mẹ Tần Chí gần đây, lại quan tâm một chút tình huống công ty anh khởi bước, cũng không có ở lâu, liền đi độ của Lâu Viễn Chí đối với Tần Chí có chút lãnh đạm, kỳ thật ông đối với ai cũng đều rất lạnh đạm, trừ bỏ Lâu Thanh Thanh, người này có một cảm giác kì lạ về sự ưu việt, buồn cười cũng thật đáng xong bữa sáng, Lâu Nghiêu Nghiêu lôi Tần Chí tới gara, thấy góc sáng sủa có dựng một chiếc xe đạp, Tần Chí có chút nghi Nghiêu Nghiêu thực hưng phấn hỏi anh "Thế nào? Chiếc xe này còn có thể đi không?"Đêm qua Lâu Nghiêu Nghiêu đã nghĩ qua, cô hiện tại tựa hồ đối xe ô tô có chút khó chịu, nếu ngày mai đi ra ngoài hẹn hò, như vậy thật nửa chết nửa sống, như vậy quá mất hứng, cho nên ngủ đến nửa đêm lại âm thầm chạy đến gara tìm được chiếc xe đạp người mình thích chở, điều này trong lúc còn trẻ, là chuyện vô cùng lãng mạn mà hạnh phúc, hơn nữa từ sau khi Tần Chí tốt nghiệp đại học, cô cũng ít có thời gian gặp anh, nhiều năm như vậy, cô ngồi qua rất nhiều xe đẹp, nhưng cái làm cô nhớ nhất cũng chỉ là cảm giác ngồi sau một người này, cảm nhận được gió, tự do mà thoải trọng nhất là mục đích của chuyện này, nó sẽ ảnh hưởng rất lớn tới bầu không khí hẹn hò."Để anh xem." Tần Chí ngồi xổm xuống, đánh giá chiếc xe này, thân xe đã được Lâu Nghiêu Nghiêu rửa qua, lốp xe cũng được bơm căng, anh quay quay bàn đạp, lại bóp bóp bánh xe, lấy bơm xe bơm lần nữa mới nói với Lâu Nghiêu Nghiêu "Ngồi lên thử xem."Lâu Nghiêu Nghiêu theo lời ngồi ở phía sau, Tần Chí sải bước liền ngồi lên phía trước, đạp xe vòng vòng hai vòng, bánh xe co dãn tốt, không có bay hơi, còn có thể dùng, tuy nhiên dù sao cũng để không nhiều năm như vậy, có thể đi được bao lâu, thực khó mà nói."Thế nào? Thế nào?" Lâu Nghiêu Nghiêu ở phía sau ôm thắt lưng anh hưng phấn Chí đứng xuống, nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu nói "Còn có thể dùng.""Chúng ta hôm nay dùng chiếc xe này đi ra ngoài được không?"Mắt của Lâu Nghiêu Nghiêu rất to, khi cô cố ý mở to hai mắt nhìn người, sẽ có chút dọa người, nhưng đồng thời cũng có thể từ trong mắt cô nhìn thấy chính mình, sẽ có một cảm giác cô nhìn thực chuyên Chí bị cô nhìn như vậy, trong nháy mắt có chút thất thần, mãi đến khi Lâu Nghiêu Nghiêu hỏi lại, mới hồi phục tinh thần, cười gật đầu đáp ứng."Chúng ta xuất phát nhanh đi, chờ lát nữa thì sẽ rất nóng."Tần Chí đương nhiên không ý kiến, anh đi ra ngoài đem xe dừng ở gara nhà Lâu Nghiêu Nghiêu, Lâu Nghiêu Nghiêu đem xe đạp ra bên ngoài chờ Nghiêu Nghiêu chống xe, nhìn về hướng gara chờ Tần Chí, đột nhiên nghe thấy có người gọi cô "Nghiêu Nghiêu." Thanh âm kia làm cho người ta như cây hứng gió mặt cô cảm giác được có xe chạy qua tạt gió, cũng nghe đến âm thanh phanh lại, nhưng cũng không để ý, tiểu khu này nhà ai không có xe, nhưng thật không ngờ chủ nhân xe này lại quen biết mình. Lâu Nghiêu Nghiêu kỳ quái quay đầu lại, nhìn đến là người mà đời này cô không muốn nhìn thấy nhất, Trần Hạo thấy cô quay đầu, thần sắc ôn nhu lại mang chút giả dối nói "Chờ lâu không, Nghiêu Nghiêu, thật có lỗi, bởi vì đón Lamphere trước, cho nên đến chậm."Lâu Nghiêu Nghiêu căn bản không biết anh ta đang nói cái gì, tâm tình vui vẻ vừa rồi chạy không còn một mảnh, lạnh lùng nghiêm mặt nói "Anh tới nơi này làm gì?""Lâu Nghiêu Nghiêu, không phải cô kêu anh ấy tới đón cô sao? Hiện tại lại diễn kịch cho ai xem."Lâu Nghiêu Nghiêu quái dị nhìn nữ nhân ngồi ở vị trí phó lái, cô ta thấy Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn qua, hừ lạnh một tiếng xoay đi, vẻ chán ghét không cần nói cũng biết."Lamphere, em sao lại nói chuyện cùng Nghiêu Nghiêu như vậy?" Ý cười trên mặt Trần Hạo thu trở về, ý tứ che chở rõ lời này tựa hồ đem Lamphere chọc giận, cô ta mở cửa xe, dùng sức đóng sầm, tức giận nói "Trần Hạo, anh phải làm rõ ràng, rốt cuộc ai mới là bạn gái anh?" Cô gái này rất được, một vẻ đẹp yếu ớt, tính tình lại vô cùng mạnh Hạo bất đắc dĩ nhìn nhìn Lamphere, lại nhìn nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu, nhìn qua thực khó xử "Lamphere, anh đã nói rất nhiều lần, Nghiêu Nghiêu chỉ là học muội của anh.""Học muội? Trần Hạo, anh dám nói cô ta đối với anh không ý đồ?"Lâu Nghiêu Nghiêu chống xe đạp, lạnh lùng nhìn hai người kia, loại kịch ngây thơ này cô đã không có cảm giác gì, xuất diễn này, bọn họ còn ra sức diễn xuất, nhưng cô đã muốn lui về phía sau người đều biết, Trần Hạo có một thanh mai trúc mã, Trần Hạo tuy rằng "Không thích" cô ta, nhưng cô gái này thân thể không tốt, lại luôn tìm cái chết, Trần Hạo mới "Không thể không" đáp ứng làm bạn trai cô ta bất đắc dĩ, tất cả mọi người xem rất rõ ràng, cho nên tuy rằng anh ta cự tuyệt’ Lâu Nghiêu Nghiêu, nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu vẫn cảm thấy, anh ta đối với cô không giống như vậy, anh ta chưa bao giờ cự tuyệt cô tới gần, ánh mắt anh ta nhìn cô cũng không giống như nhìn những người khác, thậm chí khi cô cùng Lamphere khắc khẩu, nhiều lần đều che chở tại xem ra, tất cả những chuyện này bất quá là một chuyện cười. Kỳ thật anh ta đối mỗi người đàn bà đều giống nhau, ôn nhu làm cho người ta sa vào. Kỳ thật, rất đắc ý đi, Trần Hạo, nhìn một đám nữ nhân tranh giành anh đến đầu rơi máu chảy, "Không thể nề hà", anh nhất định thực tự đắc đi? Mà nguyên nhân cô cùng Lâu Thanh Thanh có thể được anh ta đối xử đặc biệt, chỉ sợ là bởi vì các cô là một đôi chị em, chuyện này đã làm cho Trần Hạo có một loại cảm giác thành tựu bệnh Hạo người này, dùng cách nói vài năm sau chính là mắc bệnh hoàng tử, mới trước đây ảo tưởng trở thành hoàng tử, sau khi trưởng thành liền thật sự nghĩ chính mình là hoàng tử. Đây là tiếc, Lamphere mạng quá ngắn, bằng không, cô gái hơi một chút là cắt mạch uống thuốc ngủ này luôn ảo tưởng tất cả phụ nữ đều thích anh ta, giống bệnh thần kinh ở cùng anh ta cả đời, cũng là kết cục đến mọi chuyện đã qua, trong lòng Lâu Nghiêu Nghiêu giống như có động vật đang rít gào, bóng ma đang bao phủ cô, có một loại dục vọng mãnh liệt muốn bùng nổ. Đột nhiên, có người nhẹ nhàng cầm tay cô, lực đạo ôn nhu gỡ ngón tay đang cắm sâu vào thịt của cô, lòng bàn tay anh ấm áp, tựa hồ có thể bị xua tan sự lạnh lẽo trong lòng cô."Đi thôi." Tuy rằng là câu trần thuật, lại mang theo vài phần hỏi cùng không xác Nghiêu Nghiêu ngẩng đầu nhìn anh, anh cũng đang cúi đầu nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, Lâu Nghiêu Nghiêu nở một nụ cười tươi, gật gật đầu "Ừ, chúng ta đi thôi."Bọn họ không coi ai ra gì ngồi trên xe đạp, từ bên cạnh Trần Hạo cùng Lamphere đi ở cửa nhìn mọi chuyện, Lâu Thanh Thanh rốt cục có động tác, cô ta đuổi theo la lớn "Nghiêu Nghiêu, em không dự sinh nhật Trần Hạo sao?"Lâu Nghiêu Nghiêu sửng sốt, lúc này mới nhớ tới hôm nay là sinh nhật Trần Hạo, khó trách sáng tinh mơ Trần Hạo lại mang theo Lamphere vội tới chỗ cô, chuyện này không thể trách cô, cô tuy rằng biết ngày sinh nhật Trần Hạo trong mấy ngày này, nhưng cô dùng là nông lịch, ngày tháng hàng năm đều không giống, ai sẽ nhớ rõ ngày của "Bảy năm trước", hơn nữa… Quên thì quên, cũng đã không phải việc quan trọng nữa Nghiêu Nghiêu không để ý đến Lâu Thanh Thanh, ôm sát thắt lưng Tần Chí, mặt tựa vào lưng Tần Chí, cảm nhận được nhịp tim trầm ổn của anh, nhắm hai mắt lại, giờ khắc này, cô cảm thấy vô cùng an tâm, mặc kệ những người đó, đời này cô chỉ cần có người này là đủ Thanh Thanh, khi ghen tị không hề làm cho tôi điên cuồng, nếu Trần Hạo không thể khiến tôi thống khổ, không có hai thanh dao sắc này, ai có thể dùng cái gì để thương tổn tôi?Lâu Thanh Thanh, làm chị em còn thiếu một người, uy lực giảm một nửa, không có người phụ nữ "Ác độc" như tôi, để làm nền cho sự thuần khiết thiện lương của cô, Trần Hạo, anh ta có còn coi trọng cô nữa hay không? Tôi mỏi mắt mong đạp thì đương nhiên không nhanh bằng ô tô, Trần Hạo ba người tuy rằng chậm trễ một ít thời gian, cũng rất nhanh đuổi theo lên trước hai cạnh đường cái, Lâu Nghiêu Nghiêu đang vòng tay ngồi ôm thắt lưng Tần Chí, Tần Chí bất đắc dĩ nói gì đó, một tay lái xe, một tay khác lại kéo tay cô ra, bị lấy ra, cô liền đổi tay khác tiếp tục ôm, chơi đến nghiện, cuối cùng Tần Chí đành phải dùng một bàn tay cầm hai tay cô để ở phía trước, Lâu Nghiêu Nghiêu liền giãy giụa, đập vào ngực anh, bụng anh, chiếc xe đạp màu hồng phấn chuyên dùng cho con gái bị Tần Chí lấy hình chữ "bát" xiêu xiêu vẹo vẹo đi về phía trước, khiến người khác nhìn đã muốn nhiên chỉ trong nháy mắt đi qua bên người cũng đủ làm cho ba người trong xe nghe được tiếng cười của Lâu Nghiêu Nghiêu, mang theo hương vị của một cô gái nhỏ, tùy ý lại đàng hoàng. Từ đầu tới cuối, hai người giống như đã quyết định từ trước, không hề nhìn bọn họ liếc mắt một cái. Trần Hạo vẫn nhìn kính chiếu hậu, mãi đến khi rốt cuộc không nhìn thấy hình bóng hai người kia nữa mới thôi.
Câu truyện kiếp trước Kiếp trước, cô ghen tị lớn lối với nữ chính thanh nhã cao quý hiền lành bởi vì cô ta đã giành hết tình thương của ba ba, và cũng chính cô ta đoạt đi thần tượng trong lòng cô, cô dùng hết mọi thủ đoạn để giành lại, cướp người người đàn ông đó từ trong tay cô ta ra. Và họ đã đính hôn. Cô cười đắc thắng! Nhưng, thế thì sao chứ? Năm năm, hắn vì người hắn yêu thủ thân như ngọc suốt năm năm, đến khi gần thành hôn, cô mới phát hiện cô chị Thánh mẫu của mình đã mang thai, họ lén lút qua lại với nhau trong suốt năm năm đó, coi cô như một con ngốc. Khi cô phát hiện cô ta cười thật to chỉ vào mặt cô mà nói “Tôi sẽ không bỏ đứa bé này, cho dù cô cùng Trần Hạo kết hôn, khi cô nhìn mặt anh ta cô sẽ vĩnh viễn nhớ đến tôi, khi cô có con, thì cô cũng sẽ vĩnh viễn nhớ đến đứa con của tôi. Tôi và con tôi vĩnh viễn sẽ là cái gai trong mắt cô. Cô đã thua rồi. Suốt đời này cô chỉ có thể sống dưới cái bóng của tôi, vĩnh viễn không có cơ hội xoay người.” Cô ta điên, cô cũng điên và cuối cùng cô trượt chân ngã, cô ta cũng mất đà ngã nhào lên con dao của cô. Cô gọi điện cho anh, anh đến, xử lí mọi chuyện và gánh tội thay cô. Anh vào tù, cô đến thăm nhìn anh qua lớp cửa thủy tinh ngăn cách, nói chuyện với anh qua điện thoại. Anh bảo, anh yêu cô, không có anh ở cạnh bên, cô nên tự chăm sóc cho mình, đừng tùy hứng. Cô bật khóc, hỏi anh tại sao không nói sớm. Anh nuông chìu cô từ nhỏ đến lớn, đã nuông chiều hư cô cho nên anh phải chịu trách nhiệm với cô. Cô đã quyết định, cô sẽ ra tự thú. Ánh mặt trời ngoài trại giam sáng rực một cách kì lạ bởi vì cô đã tự tìm được con đường đi cho mình. Vị hôn phu của cô đứng đó, quan tâm cô, cô nhìn hắn như một người xa lạ, hắn nói hắn và cô chị của cô không có gì, cô muốn cười nhìn hắn, rốt cuộc hắn yêu ai? Cô nói cô muốn tự thú, hắn điên cuồng ngăn cản, ngày cưới đã sắp đến gần hắn không muốn phá hủy nó. Lúc này cô mới nhìn ra đằng sau bộ mặt ôn nhu nho nhã đó là một tâm hồn ti tiện ích kỉ chỉ yêu chính bản thân của mình. Cô bảo hắn dừng xe, hắn nhất quyết không dừng. Cả hai người giằng co, lạc tay lái. Trước khi rơi xuống vực thẳm cô chỉ còn một ý niệm trong đầu “Tần Chí đáng thương của em, xem ra anh chỉ có thể chờ em ở kiếp sau!” Cô trọng sinh! Trở về năm cô hai mươi tuổi đó là năm cô gây ra nhiều sai lầm nhất trong tỉnh lại và tự nhủ với mình rằng, nếu ông trời đã cho cô cơ hội bù đắp, nhất định cô phải đem tất cả bù đắp lại. Và câu truyện kiếp này đã tiếp tục… “Tần Chí là của Lâu Nghiêu Nghiêu, suốt đời cũng chỉ là của Lưu Nghiêu Nghiêu. Lớn lên Nghiên Nghiêu sẽ cưới Tần Chí.” Mà làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, trở thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra bí mật của mình! Và khi đó anh sẽ nói Cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh! Thực ra thì … Câu chuyện kiếp này chỉ vỏn vẹn trong 31 chương thôi – là một cơ hội để nữ chính Lâu Nghiêu Nghiêu làm lại cuộc đời mình với người đàn ông mang tên Tần Chí. Truyện này tuy ngắn nhưng rất logic. Tác giả đưa ra từng vấn đề rồi lại giải quyết nhanh chóng, không lê thê, không dài dòng. Câu chuyện không có quá nhiều cao trào mà khá bình lặng, bình lặng như chính cuộc sống kiếp này của nữ chính. Kiếp này nữ chính chẳng mong cầu nhiều, chẳng tính toán chi mà chỉ mong một đời hạnh phúc. Trong mối quan hệ với người cha. Nếu như kiếp trước Lâu Nghiêu Nghiêu hết lòng tranh đấu chỉ để cha chú ý đến mình hơn thì kiếp này cô đã nhìn ra tất cả. Cô có cố gắng sống chan hòa với cha. Mẹ cô cũng cố gắng vun vén cuộc sống gia đình. Nhưng đổi lại cũng chẳng được gì. Rõ ràng người đàn ông được gọi là chồng là cha kia không hề biết quý trọng những gì mà ông đang có. Sống với nhau bao nhiêu năm nhưng ông chưa hề hiểu mình huống chi là hiểu người. Bi kịch của cuộc đời ông là do ông muốn với cao quá tầm tay, là do ông ham những thứ không phải của mình, là do ông không biết trân quý, không biết cố gắng vì mình vì gia đình. Tất cả là do ông thôi. Trong mối quan hệ với người chị cùng cha khác mẹ tên Lâu Thanh Thanh. Cô này cũng giống như cha mình luôn ham muốn cả những thứ không phải của mình. Con người nên biết thế nào là đủ, nên biết thế nào là lấy ân báo ân, nên biết thế nào là cho là nhận. Lâu Thanh Thanh kiếp này đến cuối cùng cũng hiểu ra nhưng đã quá muộn rồi. Nam phụ thì đúng kiểu cặn bã không đáng nói. Đớn đau cho cuộc sống của nữ chính kiếp trước là không nhìn ra bộ mặt thật của ai cả. Để cuối cùng tất cả những người thương yêu thân thiết với cô đều phải chết ngất vì cô. Về nữ chính … Mình cực kì thích nữ chính của kiếp này. Lâu Nghiêu Nghiêu kiếp này mọi thứ đều vừa đủ. Cô kiêu ngạo vừa đủ, hống hách vừa đủ và làm loạn vừa đủ. Cô bình tĩnh cẩn trọng giữ gìn những mối quan hệ của mình, nuôi dưỡng chúng bằng chính tình cảm chân thành nhất. Cái gì tránh được thì cô sẽ tránh. Bỏ được cái gì thì cô sẽ bỏ. Cô không sân si như kiếp trước, cũng không muốn bỏ sức tranh đua nông nổi nữa rồi. Trong Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh kiếp này, nữ chính đã sống là chính mình và sống hết mình. Cô cố gắng trong công việc, cô chủ động bước về phía nam chính và quan trọng hơn là cô dám từ bỏ người cha không hiểu chính mình. Cô không toàn năng như những nữ chính trong truyện ngôn tình trọng sinh khác. Nhưng Nhược Minh Dực cho cô một bản lĩnh của người từng trải. Thế là đủ rồi. Còn lại cô sẽ tự đi. Còn về nam chính … Anh Tần Chí này hoàn hảo quá rồi nên chẳng có gì để chê trách cả. Chỉ mong giá như kiếp trước anh có chút bạo tàn của các nam chính khác thì có lẽ cuộc đời cả 2 người đã không kết thúc như vậy. Nhưng làm gì có giá như. Kiếp này như vậy là đủ rồi. Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh! Cảm ơn Nghiêu Nghiêu và Tần Chí! Nguồn
Tác giả Nhược Minh Dực Độ dài 31 Nhân vật Lâu Nghiêu Nghiêu + Tần Chí Overview Trên trang sstruyen đã có phần mô tả khá rõ về nội dung câu chuyện rồi. Mình copy tạm ra để mọi người đọc thử nhé! Đoạn này chỉ đơn giản là đưa ra một bức tranh toàn cảnh về câu chuyện của Nhược Minh Dực thôi. Nên phần sau là phần riêng của mình viết thì mình chỉ tập trung và các góc độ suy nghĩ – phân tích của mình khi đến với bộ truyện trọng sinh sủng Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh. Tóm tắt trên sstruyen Câu truyện kiếp trước Kiếp trước, cô ghen tị lớn lối với nữ chính thanh nhã cao quý hiền lành bởi vì cô ta đã giành hết tình thương của ba ba, và cũng chính cô ta đoạt đi thần tượng trong lòng cô, cô dùng hết mọi thủ đoạn để giành lại, cướp người người đàn ông đó từ trong tay cô ta ra. Và họ đã đính hôn. Cô cười đắc thắng! Nhưng, thế thì sao chứ? Năm năm, hắn vì người hắn yêu thủ thân như ngọc suốt năm năm, đến khi gần thành hôn, cô mới phát hiện cô chị Thánh mẫu của mình đã mang thai, họ lén lút qua lại với nhau trong suốt năm năm đó, coi cô như một con ngốc. Khi cô phát hiện cô ta cười thật to chỉ vào mặt cô mà nói “Tôi sẽ không bỏ đứa bé này, cho dù cô cùng Trần Hạo kết hôn, khi cô nhìn mặt anh ta cô sẽ vĩnh viễn nhớ đến tôi, khi cô có con, thì cô cũng sẽ vĩnh viễn nhớ đến đứa con của tôi. Tôi và con tôi vĩnh viễn sẽ là cái gai trong mắt cô. Cô đã thua rồi. Suốt đời này cô chỉ có thể sống dưới cái bóng của tôi, vĩnh viễn không có cơ hội xoay người.” Cô ta điên, cô cũng điên và cuối cùng cô trượt chân ngã, cô ta cũng mất đà ngã nhào lên con dao của cô. Cô gọi điện cho anh, anh đến, xử lí mọi chuyện và gánh tội thay cô. Anh vào tù, cô đến thăm nhìn anh qua lớp cửa thủy tinh ngăn cách, nói chuyện với anh qua điện thoại. Anh bảo, anh yêu cô, không có anh ở cạnh bên, cô nên tự chăm sóc cho mình, đừng tùy hứng. Cô bật khóc, hỏi anh tại sao không nói sớm. Anh nuông chìu cô từ nhỏ đến lớn, đã nuông chiều hư cô cho nên anh phải chịu trách nhiệm với cô. Cô đã quyết định, cô sẽ ra tự thú. Ánh mặt trời ngoài trại giam sáng rực một cách kì lạ bởi vì cô đã tự tìm được con đường đi cho mình. Vị hôn phu của cô đứng đó, quan tâm cô, cô nhìn hắn như một người xa lạ, hắn nói hắn và cô chị của cô không có gì, cô muốn cười nhìn hắn, rốt cuộc hắn yêu ai? Cô nói cô muốn tự thú, hắn điên cuồng ngăn cản, ngày cưới đã sắp đến gần hắn không muốn phá hủy nó. Lúc này cô mới nhìn ra đằng sau bộ mặt ôn nhu nho nhã đó là một tâm hồn ti tiện ích kỉ chỉ yêu chính bản thân của mình. Cô bảo hắn dừng xe, hắn nhất quyết không dừng. Cả hai người giằng co, lạc tay lái. Trước khi rơi xuống vực thẳm cô chỉ còn một ý niệm trong đầu “Tần Chí đáng thương của em, xem ra anh chỉ có thể chờ em ở kiếp sau!” Cô trọng sinh! Trở về năm cô hai mươi tuổi đó là năm cô gây ra nhiều sai lầm nhất trong tỉnh lại và tự nhủ với mình rằng, nếu ông trời đã cho cô cơ hội bù đắp, nhất định cô phải đem tất cả bù đắp lại. Và câu truyện kiếp này đã tiếp tục… “Tần Chí là của Lâu Nghiêu Nghiêu, suốt đời cũng chỉ là của Lưu Nghiêu Nghiêu. Lớn lên Nghiên Nghiêu sẽ cưới Tần Chí.” Mà làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, trở thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra bí mật của mình! Và khi đó anh sẽ nói Cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh! Thực ra thì … Câu chuyện kiếp này chỉ vỏn vẹn trong 31 chương thôi – là một cơ hội để nữ chính Lâu Nghiêu Nghiêu làm lại cuộc đời mình với người đàn ông mang tên Tần Chí. Truyện này tuy ngắn nhưng rất logic. Tác giả đưa ra từng vấn đề rồi lại giải quyết nhanh chóng, không lê thê, không dài dòng. Câu chuyện không có quá nhiều cao trào mà khá bình lặng, bình lặng như chính cuộc sống kiếp này của nữ chính. Kiếp này nữ chính chẳng mong cầu nhiều, chẳng tính toán chi mà chỉ mong một đời hạnh phúc. Trong mối quan hệ với người cha. Nếu như kiếp trước Lâu Nghiêu Nghiêu hết lòng tranh đấu chỉ để cha chú ý đến mình hơn thì kiếp này cô đã nhìn ra tất cả. Cô có cố gắng sống chan hòa với cha. Mẹ cô cũng cố gắng vun vén cuộc sống gia đình. Nhưng đổi lại cũng chẳng được gì. Rõ ràng người đàn ông được gọi là chồng là cha kia không hề biết quý trọng những gì mà ông đang có. Sống với nhau bao nhiêu năm nhưng ông chưa hề hiểu mình huống chi là hiểu người. Bi kịch của cuộc đời ông là do ông muốn với cao quá tầm tay, là do ông ham những thứ không phải của mình, là do ông không biết trân quý, không biết cố gắng vì mình vì gia đình. Tất cả là do ông thôi. Trong mối quan hệ với người chị cùng cha khác mẹ tên Lâu Thanh Thanh. Cô này cũng giống như cha mình luôn ham muốn cả những thứ không phải của mình. Con người nên biết thế nào là đủ, nên biết thế nào là lấy ân báo ân, nên biết thế nào là cho là nhận. Lâu Thanh Thanh kiếp này đến cuối cùng cũng hiểu ra nhưng đã quá muộn rồi. Nam phụ thì đúng kiểu cặn bã không đáng nói. Đớn đau cho cuộc sống của nữ chính kiếp trước là không nhìn ra bộ mặt thật của ai cả. Để cuối cùng tất cả những người thương yêu thân thiết với cô đều phải chết ngất vì cô. Về nữ chính … Mình cực kì thích nữ chính của kiếp này. Lâu Nghiêu Nghiêu kiếp này mọi thứ đều vừa đủ. Cô kiêu ngạo vừa đủ, hống hách vừa đủ và làm loạn vừa đủ. 🙂 Cô bình tĩnh cẩn trọng giữ gìn những mối quan hệ của mình, nuôi dưỡng chúng bằng chính tình cảm chân thành nhất. Cái gì tránh được thì cô sẽ tránh. Bỏ được cái gì thì cô sẽ bỏ. Cô không sân si như kiếp trước, cũng không muốn bỏ sức tranh đua nông nổi nữa rồi. Trong Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh kiếp này, nữ chính đã sống là chính mình và sống hết mình. Cô cố gắng trong công việc, cô chủ động bước về phía nam chính và quan trọng hơn là cô dám từ bỏ người cha không hiểu chính mình. Cô không toàn năng như những nữ chính trong truyện ngôn tình trọng sinh khác. Nhưng Nhược Minh Dực cho cô một bản lĩnh của người từng trải. Thế là đủ rồi. Còn lại cô sẽ tự đi. Còn về nam chính … Anh Tần Chí này hoàn hảo quá rồi nên chẳng có gì để chê trách cả. Chỉ mong giá như kiếp trước anh có chút bạo tàn của các nam chính khác thì có lẽ cuộc đời cả 2 người đã không kết thúc như vậy. Nhưng làm gì có giá như. Kiếp này như vậy là đủ rồi. Cảm ơn em đã quay lại nhìn anh! Cảm ơn Nghiêu Nghiêu và Tần Chí! Note Mình có một list truyện ngôn tình trọng sinh ở đây nữa nhé! Mọi người cùng đọc cho vui nha! 🙂 BRs, Soxuda
Lâu Nghiêu Nghiêu chờ mong nửa ngày, kết quả tin nhắn này như đá chìm đáy biển. Rõ ràng tin nhắn lúc trước được gửi tới trước đó không lâu, kết quả cô phát ra một hồi ngốc, lại trả lời tin nhắn, cư nhiên lại không để ý tới? Là không phát hiện, hay là hiện tại bề bộn nhiều việc? Nếu như không trả lời, có phải đã nói rõ Tần Chí không nghĩ trả lời tin nhắn của cô?Lâu Nghiêu Nghiêu trong lòng ngũ vị phức tạp, nếu là trước kia, cô sớm gọi điện thoại, mặc kệ anh đi làm hay đang họp, đều phải nghe! Nhưng là, như vậy có phải hay không có vẻ giống cố tình gây sự? Cố tình gây sự rất nhiều năm Lâu Nghiêu Nghiêu lần đầu tiên có cảm rõ bạn tốt từng nói qua nữ nhân cố tình gây sự tự nhiên khiến người ta chán ghét, nhưng nếu như người không thể cho cô cố tình gây sự, như vậy, sẽ cô cũng chán ghét, thật đáng buồn. Lâu Nghiêu Nghiêu hiện tại liền cảm thấy chính mình thật đáng ghét, lại thật đáng tình dù thâm cũng không chịu nổi, giống như cô lúc trước thích Trần Hạo, theo Trần Hạo, bởi vì thái độ của anh vẫn không tiếp thụ cũng không cự tuyệt, tự do ở giữa cô cùng Lâu Thanh Thanh, cô cũng quên là khi nào thì mất đi cảm giác thích, nhưng cô không nghĩ buông tha, cũng không thể buông tha, bởi vì cô sao có thể làm cho Lâu Thanh Thanh như ý. Cô không chiếm được gì đó, Lâu Thanh Thanh cũng đừng nghĩ sẽ có. Ôm tâm tư này, cô cùng Lâu Thanh Thanh tranh tới tranh lui, cuối cùng cô thắng, cũng thua. Cô thành công cùng Trần Hạo đính hôn, nhưng hai người kia, lại lấy từ "Không thể nói cho cô, sợ xúc phạm tới cô", vụng trộm kết giao năm năm! Suốt năm năm, cô giống đứa ngốc, bị bọn họ đùa giỡn xoay thật ngu ngốc, mới có thể không phát hiện? Nếu không phải bạn tốt nói, thấy bọn họ cùng đi khám phụ khoa, cô nhất định vẫn chẳng hay biết gì. Cô Lâu Nghiêu Nghiêu đến tột cùng làm sai cái gì? Hai người kia muốn đối với cô như vậy, một là sắp kết hôn vị hôn phu, một là có quan hệ huyết thống chị gái cùng cha khác mẹ, bọn họ coi như cô đã chết sao? Bọn họ đến tột cùng là nghĩ như thế nào? Có thể dự đoán, nếu như cô không phát hiện, Lâu Thanh Thanh rất có thể ôm bụng tham gia hôn lúc đính hôn mẹ đã khuyên cô, Trần Hạo hội muốn cùng cô kết hôn, hoàn toàn là vì công ty Trần gia xuất hiện nguy cơ, cần một khoản tiền lớn mới có thể xoay sở, trước đó cũng đã cùng mẹ xin giúp đỡ quá vài lần, nhưng mẹ cự tuyệt, nhưng một khi thành thân gia, có thể để lão công của con gái bị phá sản sao? Cô lúc ấy tuy rằng chần chờ, nhưng sao có thể bỏ qua cơ hội đánh bại Lâu Thanh Thanh? Mẹ Lâu Nghiêu Nghiêu là Phương Hi Lôi là một người công tác cuồng, tuy rằng xinh đẹp, nhưng đối với những người theo đuổi mình chưa từng liếc mắt nhìn một cái, không chịu nổi phụ thân thúc giục, cuối cùng chọn một người đồng dạng công tác cuồng Lâu Viễn Chí để kết hôn, lúc ấy Lâu Viễn Chí đã có bạn gái, đối mặt bạn gái ôn nhu khả nhân cùng cường thế nhiều tiền nữ thủ trưởng, Lâu Viễn Chí che giấu người trước tin tức, lựa chọn người sau. Người hướng chỗ cao đi, không gì đáng là, lúc ấy bạn gái ở chung đã mang thai, cô vụng trộm sinh ra đứa nhỏ, năm đó, nữ nhân này có tìm Lâu Viễn Chí không, Lâu Nghiêu Nghiêu không biết. Chỉ biết là, năm cô mười ba tuổi, ông ngoại qua đời, năm thứ hai, nữ nhân kia liền mang theo Lâu Thanh Thanh vào cửa, nói đến cô cũng đáng thương. Đối mặt nữ nhân kia quỳ xuống dập đầu, cùng Lâu Viễn Chí khẩn cầu, Phương Hi Lôi tuy rằng thực chán ghét chuyện này cũng thực chán ghét việc Lâu Thanh Thanh tồn tại, nhưng cũng không cứng rắn đuổi Lâu Thanh Thanh đi, nhưng bởi vì như thế, cô cùng Lâu Viễn Chí vốn được luật pháp công nhận là vợ chồng nhưng quan hệ lại lạnh như băng, mấy năm nay vẫn tương kính như khác đều nói, Lâu Thanh Thanh là cô bé lọ lem, mà cô do không thể chấp nhận chị gái kia, cái gì đều cùng tỷ tỷ tranh đoạt trở thành ác độc muội muội! Lúc trước là thích tỷ tỷ này, cô là con gái một, đột nhiên có một tỷ tỷ, làm sao có thể không hiếu kỳ, không thích, lúc ban đầu, tất cả đều tốt đẹp, tỷ tỷ cũng đối cô thực khiêm nhượng, cái gì đều làm cho cô, nhưng mà cô rất nhanh liền phát hiện phụ thân vẫn đối chính mình mặt lạnh, cư nhiên đối với tỷ tỷ vô cùng nhân từ, gần như muốn gì được nấy, tỷ tỷ chưa bao giờ cùng cô tranh, không cùng cô cướp, bởi vì chỉ cần cô không tranh không cướp, phụ thân sẽ bù lại gấp mười, gấp trăm lần cho cô!Lâu Nghiêu Nghiêu sao có thể không hận, có thể không ghen tị?Đúng, cô ghen tị. Cô chính là người hẹp hòi, ích kỷ. Chị muốn là cho, vậy thì toàn bộ đều không muốn, toàn bộ đều cho xuất hiện đi! Chị muốn hiền lành? Vậy chị liền vẫn hiền lành cho đến khi Trần Hạo xuất gái cái gì cũng không cùng cô tranh, không cùng cô cướp, lại sau khi cô tỏ vẻ đối Trần Hạo có hảo cảm, cũng bắt đầu hướng Trần Hạo tranh, người khác đều nói cô ác độc, cướp của chị gái gì đó còn chưa tính, liền bạn trai cũng cướp, rõ ràng… Rõ ràng… Là cô trước coi tận đây, Lâu Nghiêu Nghiêu hoàn toàn vặn vẹo. Cho nên nói, Lâu Nghiêu Nghiêu biến thành như vậy không có tính cách tốt đẹp, cùng Lâu Thanh Thanh cũng không thoát được quan cùng, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng đi lên vết xe đổ của mẹ, nếu như không phải bị tố giác, có lẽ rất nhiều năm về sau, cái kia mang theo đứa nhỏ tới cửa, sẽ là Lâu Thanh Thanh. Đây là chị gái giống cô bé lọ lem thiện lương cùng khiêm nhượng! Nếu như phía trước chính là chán ghét chán ghét Lâu Thanh Thanh, hiện tại chính là hận không thể để cô đi tìm chết. Lâu Thanh Thanh cũng thật sự đã chết, chết dưới sự thông minh của cô."Nghiêu Nghiêu, thực xin lỗi, chúng ta không phải cố ý gạt em, chị biết em vẫn thích Trần Hạo, em nhất định không chấp nhận được đả kích này, chúng ta không muốn em bị thương tổn, mới che giấu chuyện này.""Nghiêu Nghiêu, Trần Hạo yêu em, em yên tâm, chị sẽ dẫn đứa nhỏ rời đi nơi này, vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt em."… … …"Ha ha, đúng thì thế nào? Tôi cố ý, cô với người mẹ cao quý của cô đều ghê tởm, trừ cướp bạn trai người khác, các người còn có thể làm cái gì?""Tôi sẽ không bỏ đứa nhỏ, Lâu Nghiêu Nghiêu, cho dù cô cùng Trần Hạo kết hôn thì thế nào? Tôi sẽ thành cây kim trong lòng các người, chỉ cần cô nhìn đến Trần Hạo, cô sẽ nghĩ đến tôi, về sau các người có đứa nhỏ, cô sẽ nghĩ đến con của tôi! Ha ha, Lâu Nghiêu Nghiêu, cô cho là cô thắng? Không, cô thua, cô đời này đều chỉ có thể sống ở dưới bóng ma của tôi! Không có cơ hội xoay người!"Lâu Thanh Thanh điên rồi, cô cũng điên rồi, cô cầm lấy dao gọt hoa quả, nhằm phía Lâu Thanh Thanh đâm tới. Sau đó hai người vật lộn, cô thể trạng khí lực cũng không bằng Lâu Thanh Thanh, tự nhiên đánh không lại đối phương, chỉ có thể bị động bị Lâu Thanh Thanh thôi đến đẩy đi, kết quả lôi kéo nửa ngày, cô trượt chân ngã ở thượng, nói đến cũng là Lâu Thanh Thanh không đúng, rút lại lực trụ, liền như vậy ngã xuống trên người cô. Kia bả đao, liền như vậy cắm nửa ngày Lâu Thanh Thanh không thể tính đến, ngày đó đã xảy ra một tai nạn xe cộ, Trần Hạo sớm đã tới lại bị chặn giữa đường, bỏ lỡ kịch hay lại phấn khích đó… Lâu Nghiêu Nghiêu bối rối gọi điện thoại cho Tần Chí. Lâu Thanh Thanh tuy rằng chết ngoài ý muốn, nhưng cô cũng nên tỉnh ngộ, dù sao, lúc cô còn sống cũng không cho Lâu Nghiêu Nghiêu quá, bây giờ cô đã chết, cũng không làm cho Lâu Nghiêu Nghiêu tới khi điện thoại có tin nhắn mới, Lâu Nghiêu Nghiêu mới hồi phục tinh thần, cô sờ sờ mặt, phát hiện trên mặt tất cả đều là nước, cô khóc… Khóc? Cô vì sao muốn khóc, hai người kia căn bản không đáng để cô khóc!Không thèm lau nước mắt, Lâu Nghiêu Nghiêu nhanh chóng mở di động xem tin nhắn, là Tần Chí gửi đến, chỉ có một chữ "Hảo", thậm chí dấu chấm câu cũng không có, nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu lại phi thường thỏa mãn, nhìn một lần lại một lần, nhìn mãi không Trần Hạo cùng Lâu Thanh Thanh đẩy cửa ra đi vào, liền nhìn đến Lâu Nghiêu Nghiêu đứng ở bên cửa sổ, nhìn di động cười giống đứa ngốc, vẻ mặt ngu ngốc, trên mặt còn có nước mắt chưa khô. Hai người đều bị dọa nhảy dựng, sẽ không phải là ngã đến ngu chứ?Lâu Thanh Thanh áp chế niềm vui khó hiểu nơi đáy lòng, thử hô một tiếng "Nghiêu Nghiêu."Lâu Nghiêu Nghiêu lúc này mới chú ý tới hai người, nhướng mày, rút tờ giấy lau nước mắt, chán ghét đánh giá hai người, Lâu Thanh Thanh buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo sơ mi kẻ ô vuông mộc mạc màu xám cùng quần bò bạc trắng bệch, dưới chân là một đôi giày vải trắng, mộc mạc thật giống như bọn họ ngược đãi cô, không xinh đẹp giống vài năm sau, mà Trần Hạo mặc áo sơmi trắng quần tây, trước sau như một dương quang suất Nghiêu Nghiêu phiên cái xem thường "Lâu Thanh Thanh, đừng như vậy gọi tôi, tôi với cô không thân.""Nghiêu Nghiêu, chị biết em còn đang giận chị, còn trách chị, nhưng chị thật sự không lấy của em gì đó, em ngày hôm qua hôn mê, Phương a di đã tìm được rồi, là em không cẩn thận đánh rơi xuống dưới bàn." Phương Hi Lôi chưa bao giờ che giấu sự chán ghét đối với Lâu Thanh Thanh, tất nhiên sẽ không cho cô gọi Lâu Thanh Thanh ủy ủy khuất khuất thanh âm, Lâu Nghiêu Nghiêu một trận phiền chán, đánh rơi xuống bàn? Cô tròng mắt là plastic làm sao? Cái hộp lớn như vậy lại không nhìn thấy."Tốt lắm, hiểu lầm giải trừ là tốt rồi." Nhìn đến Lâu Nghiêu Nghiêu sắc mặt càng ngày càng không tốt, Trần Hạo làm người hoà giải "Nghiêu Nghiêu, đói bụng không? Anh mang theo bánh dâu tây em thích nhất này."Lâu Nghiêu Nghiêu lười liếc mắt một cái, trực tiếp tiễn khách "Bác sĩ nói tôi cần tĩnh dưỡng, mời các người về đi."Trần Hạo nghĩ cô còn đang tức giận, huống hồ anh cùng Lâu Thanh Thanh tới, Lâu Nghiêu Nghiêu khẳng định ghen tị, anh lộ ra một cái hiểu rõ tươi cười, trấn an nói "Nghiêu Nghiêu, tức giận thế nào cũng không thể bắt thân thể của mình chịu tội được, ngoan, trước ăn sáng đi."Ngoan? Lâu Nghiêu Nghiêu thiếu chút nữa không nhịn xuống sở muốn nôn vào mặt anh, luyến tiếc tin nhắn trong di động, cô nhịn xuống xúc động, cô làm cho bọn họ đi, chính là lo lắng mình không áp được lửa giận, lấy ghế dựa đáp vào mặt họ, cô cũng không muốn thật vất vả có một lần trọng sinh, lại bởi vì đem hai người kia đáp chết, lại trắng công dã Hạo nghĩ đến mình hoa mắt, anh thấy cái gì? Cái kia luôn luôn đối anh khúm núm, nói gì nghe nấy Lâu Nghiêu Nghiêu, cặp kia luôn luôn mang theo ái mộ cùng khát khao ánh mắt, lại không chút nào che giấu sự chán ghét, không, không chỉ là chán ghét, nói là căm hận cũng không đủ. Trần Hạo không chút nghi ngờ, cô thậm chí muốn bóp cổ mình."Nghiêu Nghiêu…"Không đợi anh nói cái gì, Lâu Nghiêu Nghiêu đã lấy gối đánh hai người "Đi ra ngoài, đều đi ra ngoài cho tôi, tôi không muốn nhìn đến các người này đôi cẩu nam nữ!"Cô bé lọ lem cũng tốt, vương tử cũng tốt, không liên quan tới cô, các người muốn ngoạn tình yêu cũng tốt, muốn ngoạn bùn cũng tốt, thật có lỗi, tôi không phụng bồi, các người chính mình ngoạn đi! Khi Phương Hi Lôi đến liền thấy một màn như vậy, ở cửa phòng bệnh, Trần Hạo che chở Lâu Thanh Thanh, hai người chật vật né tránh, Lâu Nghiêu Nghiêu khí phách cầm cái gối đầu đập xuống người bọn họ. Phương Hi Lôi nhíu mày nhìn, không ra tiếng, hoàn toàn không có ngăn cản ý tứ, thẳng đến Lâu Thanh Thanh thấy được, hét lên một tiếng "Phương a di!"Lâu Nghiêu Nghiêu quay đầu liền nhìn thấy mẹ mình đứng ở bên cạnh, cũng không biết bị thấy được bao nhiêu, nhất thời có chút ngượng ngùng, vừa rồi cô đập sảng khoái, liền cùng người đàn bà chanh chua giống nhau, xong rồi…Trần Hạo sửa sang lại quần áo, tuy rằng thực chật vật, nhưng là phi thường thong dong lễ phép kêu một tiếng "Phương a di."Lâu Thanh Thanh dắt góc áo đứng ở bên cạnh, bộ dáng như con dâu nhỏ, giận mà không dám nói gì, ủy khuất. So với một đôi này, liền càng cảm thấy Lâu Nghiêu Nghiêu vẻ mặt hung ác cầm lấy gối đầu là không thể nói lý!Phương Hi Lôi bất động thanh sắc hỏi "Đây là có chuyện gì.""Phương a di, chúng ta đến thăm Nghiêu Nghiêu, nhưng Nghiêu Nghiêu…" Mặt sau Lâu Thanh Thanh cũng không nói gì, bất quá cũng không cần nói."Tốt lắm, các ngươi đi về trước đi, ta sẽ nói Nghiêu Nghiêu." Phương Hi Lôi sắc mặt không thay Hạo nhìn nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu sắc mặt, biết điều ly khai, trong lòng anh thực nghi hoặc, sao một ngày không gặp, Lâu Nghiêu Nghiêu liền biến thành như vậy? Lâu Thanh Thanh cũng đồng dạng nghi hoặc, nhưng chỉ có thể rời đi, cô ở trước mặt Phương Hi Lôi luôn luôn thuận theo, cũng không muốn phá hủy hình tượng bọn họ đi rồi, Lâu Nghiêu Nghiêu khúm núm kêu một tiếng "Mẹ.""Ừ." Phương Hi Lôi lên tiếng, kéo Lâu Nghiêu Nghiêu đi vào phòng bệnh, trong lòng còn đang suy nghĩ, làm cách nào giải thích nguyên nhân Lâu Viễn Chí không tới, mới có thể làm cho cô không phải khổ sở, nhìn mẹ cau mày không nói lời nào, Lâu Nghiêu Nghiêu không yên nói "Mẹ, người tức giận?"Phương Hi Lôi sửng sốt "Ta tức giận cái gì?"Lâu Nghiêu Nghiêu muốn nói lại thôi."Đứa ngốc, mẹ là mẹ con, làm sao có thể giúp đỡ người ngoài bắt nạt con gái mình." Phương Hi Lôi vừa nhìn liền hiểu, trong lòng có chút đau lòng, con gái cô ở bên ngoài bị người ta nói ác độc mạnh mẽ, ở trước mặt cô cùng Lâu Viễn Chí, lại thật cẩn thận, sợ chọc bọn họ chán ghét, đặc biệt đối Lâu Viễn Chí. Về phần đánh người chuyện? Đánh liền đánh đi, dù sao cũng không là thứ được mẹ nói như vậy, Lâu Nghiêu Nghiêu lại nổi lên nước mắt, nhịn không được bổ nhào vào trong lòng Phương Hi Lôi, cô sao lại may mắn như vậy, có một ngườimẹ sủng ái cô như vậy, lại có một người luôn dung túng cô Tần Hi Lôi sửng sốt một chút, cảm nhận được ủy khuất của con gái, cô tuy rằng không rõ nhưng rất nhanh ôm lấy Lâu Nghiêu Nghiêu, trấn an vỗ lưng cô, cô bình thường công tác bận rộn, thời gian ở nhà rất ít, cảm tình cùng con gái có chút xa cách, con gái lại thân thiết cha hơn, cho nên từ lúc Lâu Nghiêu Nghiêu còn nhỏ, hai người chưa bao giờ như vậy. Ngửi mùi hương thản nhiên trên người mẹ, Lâu Nghiêu Nghiêu hút hấp cái mũi "Mẹ.""Ừ.""Mẹ.""Ừ.""Mẹ, con sẽ không bao giờ không nghe lời mẹ nữa."Vì Trần Hạo, mình không hiểu chuyện cùng mẹ ầm ỹ, không để ý mẹ ngăn trở cùng Trần Hạo đính hôn, chuyện đã phát sinh cô không thay đổi được, nhưng còn chưa phát sinh, thì sẽ không bao giờ phát Hi Lôi cảm thấy hai mắt của mình cũng có chút ướt át, bà nhẹ nhàng vỗ lưng con, không nói gì, thật cũng tốt, giả cũng tốt, có thể nói như vậy là tốt rồi.
Tên khác Ác độc nữ xứng phía sau cực phẩm nam nhânEdit Wandi, Diệu Hoa, Thuỷ Linh NhiBeta Quảng HằngBên cạnh một nữ phụ ác độc, điêu ngoa, đanh đá, luôn luôn có một nam nhân chấp nhận làm hình bóng phía sau cô gái ấy, có một nam nhân sẽ bao dung, che chở cô, sẽ luôn chờ đợi cô, luôn giúp đỡ yêu thương cô. Những người như vậy là cực phẩm nam nhân nhưng nữ phụ luôn bỏ qua người đó, mờ mắt theo ánh hào quang của nam chủ, sa chân lầm lỡ rồi uổng phí cả đờiTrong câu chuyện này, nữ phụ trọng sinh, sửa chữa lại những lỗi lầm trước đó, tránh xa nam nữ chính, tự mình xây nên cuộc sống hạnh phúc của bản thân, cùng với cực phẩm nam phụ mà cô đã bỏ quaKiếp trước cô mải tranh đoạt nam nhân cùng người chị Thánh mẫu của mìnhKiếp trước cô ác độc, cô tùy hứng lại bá đạo bắt anh phải chờ đợi cô, chỉ thuộc về mình côKiếp trước nhận ra bộ mặt thật của tên tra nam, cô tức giận vật lộn với tình địchKiếp trước cô chỉ biết dựa dẫm vào anh ấy, đến nỗi khi gặp chuyện chính anh đã muốn đi tù thay mình...Bao nhiêu chuyện vụt qua trước mắtĐời này, Lâu Nghiêu Nghiêu cả đời cùng người đoạt nam nhân, kết quả cuối cùng mới phát hiện cướp được là một người cặn bã, vì nam nhân này, cô ngộ sát tình địch, còn đem nam phụ ác độc nhà mình chôn sinh trở lại hai mươi tuổi, tất cả đều còn kịp, Lâu Nghiêu Nghiêu quyết định, cô phải làm một nữ phụ ác độc chân chính, sau đó cùng nam phụ ân ái trước mặt đôi cẩu nam nữ!"Tần Chí là của Lâu Nghiêu Nghiêu, suốt đời cũng chỉ là của Lưu Nghiêu Nghiêu. Lớn lên Nghiên Nghiêu sẽ cưới Tần Chí."Mà làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, trở thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra bí mật của mình!Và khi đó anh sẽ nóiCảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh!
cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh