cô gia sư của chồng tôi

Có người nghĩ kết hôn với một người chồng giàu có thành đạt thì vợ cũng có giá trị. Đó là suy nghĩ của những người kém nhận thức về bản thân. Tôi là phụ nữ Việt Giới võ thuật gọi chị một cách thân mật là "bà Bình Định" bởi người phụ nữ này, gần 10 năm qua đã thay chồng là cố võ sư Trần Hưng Hiệp (1966-1996) Chấp Chưởng môn phái Bình Định Gia – một trong những môn phái võ cổ truyền lớn và lâu đời của Việt Nam. Cô Gia Sư Của Tôi. Tác giả: Timmy Quach Bài số 2977-28277-vb3083110. Theo bài viết, tác giả chỉ mới đến Mỹ được 6 tháng, định cư tại Florida, một vùng ít người Việt. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên là chuyện học tiếng Anh, với một cô giáo Mỹ tình nguyện dạy miễn phí. Chồng tôi không muốn có con, anh ấy biến tôi thành tội đồ "không biết đẻ" trong mắt gia đình hai bên. Tôi kết hôn được 3 năm, nếu như thời gian đầu tôi thực sự hạnh phúc vì được chồng thương yêu, cưng chiều. Anh ấy cũng đã giao Nữ giáo sư tìm giá trị quý trong nông sản Việt. Như Quỳnh. 35 phút trước. Các loại rau củ, hoa đậu biếc hay vỏ củ hành qua tay GS.TS Nguyễn Minh Thủy Tôi cũng bận rộn với công việc và nuôi con đến khi phát hiện ra nhiều thứ đáng sợ. Một hôm, cậu gia sư của con nói tôi biết, chồng tôi có những hành động gạ gẫm cậu ấy (tôi thuê cậu về nhà dạy kèm con). Tôi bắt đầu điều tra rồi xâu chuỗi lại các sự kiện Vay Tiền Cấp Tốc Online. Solo Loli666=========================================“N-ngài Allen…e-em sắp…”“Đúng rồi. Cứ thế. Và hãy bình tĩnh, việc này sẽ kết thúc sớm thôi.”“V-vâng!”Tiểu thư Walker rụt người và nhắm chặt mắt, tuy nhiên chẳng có gì phải sợ cả; không phải là thằng này định làm đau cô bé đâu. Mà lần đầu thì chắc ai cũng thấy sợ thôi. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay đang run rẩy kia và hướng dẫn cô chạm vào nó. Một tiếng hé nhỏ liền phát ra.“Em nghĩ sao?” Tôi hỏi. “Em cảm nhận được chứ?”“Uh, um, chuyện đó…”“Không sao đâu. Anh sẽ nắm tay em cho tới khi em bình tĩnh lại.”“C-cảm ơn nhiều ạ.”Sau một hồi, cô nói thêm, “N-nó…ấm hơn em nghĩ…và em có thể cảm nhận rõ dòng mana.”“Giỏi lắm. Ellie đúng là một cô gái ngoan. Em đã tiếp thu rất tốt.”“Huh? Oh, v-vâng… C-cảm ơn ngài…”“Ahem.”Một tiếng hắng giọng cắt ngang. Tôi quay về phía cô gái trong bộ váy trắng đang cười lạnh là tôi ôm chặt lấy Tiểu thư Walker.“N-ngài Allen!?”“Anh! Ellie! Tách khỏi nhau ngay! Cả hai cứ quấn lấy nhau từ lúc…” Cô bé khựng lại rồi dường như nảy ra một ý nghĩ khác.“Em không cần biết đây là thử nghiệm cảm nhận hắc ma pháp thông qua tiếp xúc với thân quyến của giáo sư hay không! Nhưng em chẳng thấy việc xoa đầu và ôm ấp như thế đúng đắn chút nào cả!”“Ừ thì anh đang tận hưởng thôi. Oh, nhưng nếu Ellie không thích thì anh sẽ không làm thế nữa. Thế ý em sao?”“E-em không phiền đâu.” Ngập ngừng đôi chút, cô nói thêm, “Um, thật ra em muốn được xoa đầu nhiều hơn…”“Ellie?” Tina hạ giọng hỏi.“A-ah! T-thần xin lỗi!”Tiểu thư Walker vội tách khỏi tôi với đôi mắt đẫm nước. Điện hạ đã nhìn chằm chằm tôi được một lúc rồi nhưng thôi cứ bơ đi mà sống. Muốn làm thằng này khúm núm thì cần nhiều hơn thế— không phải khoe gì đâu, nhưng tôi có kha khá kinh nghiệm ăn hành từ người còn đáng sợ hơn thân quyến của giáo sư, dưới hình dạng một con mèo đen đang lượn lờ trên bàn. Nó híp mắt lại và nhìn tôi đầy bất muốn được nựng chứ gì? Rồi rồi.Anko’ dường như là tên một loại đồ ngọt ở đất nước ở tít phía đông. Có phải chúng cũng có màu đen không nhỉ?“Anh mong thử nghiệm vừa rồi đã giúp em thấy được dòng chảy của hắc ma pháp.”Tôi chỉ dẫn hai cô gái trong lúc vuốt ve Anko.“Không lãng phí thời gian tập luyện thêm nữa. Ellie lên trước nhé.”“Vâng!”Tiểu thư Walker đứng trước cây nến tắt và đưa hai tay tới với khuôn mặt nghiêm túc. Tiếc rằng, chẳng có gì xảy ra cả.“H-Huh…?”“Đừng lo lắng— Nếu ngay lần đầu thử mà đã thành công thì anh đã chẳng ở đây. Giờ hãy chạm vào Anko lần nữa rồi thử lại đi.”“R-rõ, thưa ngài!”“Tina, tới lượt em. Hãy thử xem.”“Vâng.”Điện hạ tiến lại gần cây nến với biểu cảm buồn xen lẫn can trường. Cô chắc thấy căng thẳng vì sự cá biệt của mình, song tay chân vẫn rất nhịp nhàng. Dù có hơi buồn cười— thậm chí Điện hạ còn nhận ra cái nhìn từ tôi và quay sang đáp ấy nhạy cảm với ánh mắt của mình vài lần hít sâu, cô quyết tâm lên tiếng “Em có thể làm được!”“Được rồi. Bắt đầu đi.”Điện hạ đẩy hai tay tới và…không có gì xảy ra. Dù pháp trận đã xuất hiện trong thoáng chốc và đầy lộng lẫy— chỉ rất ít người có thể tạo ra thứ tinh tế như vậy, kể cả trong lớp của Giáo sư. Song nó lại không có kết quả. Pháp trận của cô bé sụp đổ và biến mất trước khi kịp kích hoạt. Tôi có thấy chút mana yếu ớt màu xanh nhạt nhưng chỉ có vậy mà hạ rưng rưng nước mắt quay về phía tôi. Không lạ gì khi cô buồn như vậy— Tina có mana còn pháp trận thì chuẩn như sách giáo khoa, thậm chí nằm ở mức xuất sắc. Dù cô đã có thể triển khai…nhưng nó lại không kích mình nên xét đến tác nhân bên ngoài, như lời nguyền hay thuật kìm đặt tay lên đầu Điện hạ.“Ổn thôi mà. Như anh đã nói, nếu em thành công ở ngay lần đầu thì anh đã mất việc rồi. Hãy từ tốn và cẩn thận thử nghiệm nhiều thứ khác nhé. Em cũng cảm nhận được dòng mana của Anko mà đúng không?”“Vâng…dù em chưa từng thấy hắc ma pháp nên cũng không chắc đã làm đúng hay không.”“Hắc là một nguyên tố khó để thành thạo giống như Quang. Nhưng nếu đã cảm nhận được thì em hoàn toàn có thể học nó, nên không cần quá thất vọng đâu.”“Um?”“Chuyện gì vậy?”“Anh có biểu diễn một chút được không? Thứ gì khác những bông hoa mà anh từng làm thì càng tốt ạ.”“Hm…Tốt thôi. Để anh thử.”Tôi bỏ tay phải ra khỏi đầu cảm không vui đó là sao? Anh cần tay để thực hiện chứ, còn tay trái thì bận nựng Anko rồi. À thì, mình cũng không hẳn phải cần’ tay nhưng làm thế sẽ dễ nắm chặt tay lại và rồi chầm chậm mở ra.“Woah.”“K-không thể tin được… trông anh làm dễ thật đấy…”“Vậy sao?” Tôi hỏi. “Không, Anko! Đừng cố bắt nó! Ôi trời ạ…”Tôi dùng tay để che chú mèo đen mà tôi vừa tạo ra trước khi Anko kịp chạm yare, suýt nữa lẽ vì là thân quyến của giáo sư, nhưng Anko vẫn quá hiếu kỳ rồi. Bên cạnh đó, học trò của tôi dường như cũng chẳng khá hơn.“T-thưa ngài Allen! H-hãy cho em ôm nó với.”“Để ta trước, Ellie.”“Nào không giành nhau. Đây, mỗi người một con.”Tôi tạo thêm một chú mèo nữa và chia cho Điện hạ và Tiểu thư Walker. Tất cả tạo nên một khung cảnh tuyệt trần— và tôi đã lén quay lại bằng Cầu ghi hình.“T-trông chúng như đang sống vậy!” Tiểu thư Walker hốt lên.“Mềm mại quá…” Điện hạ quan sát. “Cứ như mèo con thật ấy.”“Anh mừng vì các em thích nhưng hãy nhớ rằng— chúng chỉ là bản sao gần hoàn hảo nhờ có Anko ở đây làm mẫu thôi. Chứ không phải lúc nào anh cũng tạo được sinh vật chi tiết vậy đâu.”“Vâng.” Cả hai đồng thanh trả lời. Mối quan hệ giữa hai cô bé khăn khít cứ như chị em vậy. Quả là một khung cảnh bình yên bình làm sao. Khả năng phần thực hành của bài kiểm tra có liên quan tới ma vật, nên tôi nghĩ để học trò của mình làm quen với chúng là chuyện tốt. Thậm chí tôi đã phải hoãn thời điểm trở về Vương đô của Anko— vốn đã đến đây trước tôi— để hỗ trợ việc giảng dạy. Nhưng hiển nhiên chỉ thế thôi là không đủ. Dù để Tiểu thư Walker sang một bên, Điện hạ đôi khi vẫn sẽ cần đến nên tôi cần nghĩ ra một cách tiếp cận khác.“Giờ thì bài học tiếp theo sẽ là… Ánh mắt đó là sao chứ? …Được rồi. Hai em có thể giữ chúng. Lũ mèo ấy sẽ chỉ tan biến sau nửa ngày thôi.”***Đêm hôm đó, tôi ghé thăm thư phòng của gia tộc Howard. Sau vài cuộc thử nghiệm, tôi dám chắc Tiểu thư Walker không có gì đáng lo. Cô bé có vẻ đã đủ sức cho phần thi viết với kiến thức cơ bản vững phần Điện hạ… tôi vẫn còn mơ hồ. Phần thi viết thì khỏi phải bàn nên tôi định dồn hết thời gian vào tập luyện nhưng thời hạn chỉ có ba tháng mà thôi. Trung bình đứa trẻ quý tộc sáng dạ cũng phải cần tới ít nhất một năm để chuẩn bị vào Học viện Hoàng gia. Và dù đã được kèm cặp riêng nhưng cho tới giờ, Tina vẫn chẳng thể sử dụng ma pháp. Càng quan sát kỹ Điện hạ, tôi nhận ra rằng có thứ gì đang cản trở việc kích hoạt. Song để nói chính xác thì tôi chịu thua. Ban đầu, tôi nghi ngờ đây là một lời nguyền nhưng cũng chẳng đi tới đâu. Nói gì thì nói, Điện hạ vẫn thuộc một trong Tứ đại Công tước— Thật chẳng thể tin có một lời nguyền như thế vẫn tồn tại suốt thời gian qua. Đồng thời, tôi cũng xác nhận vấn đề’ ấy không hề gây tổn hại đến bản thân cô là vậy… chuyện này nằm ngoài khả năng của tôi với kiến thức hiện tại. Tất nhiên, tôi sẽ không bỏ cuộc chỉ vì thế. Chỉ do kiến thức hiện tại là chưa đủ— nói cách khác, tôi chỉ cần nghiên cứu thêm. Chính vì thế, sau bữa bối và khi Tian đã rời đi, tôi đề nghị với Công tước.“Cậu muốn ta cho phép vào thư phòng của gia tộc?”“Đúng vây. Nếu có thể, tôi muốn tìm hiểu về những văn tự cổ—ví dụ như về thời Chiến tranh Hắc vương.”“Tóm lại, cậu đang nói rằng nền ma pháp hiện thời không thể lý giải nguyên nhân con gái ta không dùng được ma pháp?” Công tước ưu phiền hỏi.“Đáng tiếc là vậy. Dù chỉ là phỏng đoán, nhưng những gia sư trước của Điện hạ đều bỏ cuộc sau lần thử đầu sao?”“…..Đúng vậy.”“Tôi cũng đoán thế. Họ có để lại kết luận nào không?”“Phần lớn ta nhớ được là Cô gái này không thể dùng ma pháp vì lý do không rõ; Thật là phí thời giờ!’”“Ra vậy.”Tôi cần chút thời gian ngẫm lại. Thẳng thắn mà nói, tôi nghĩ vậy có hơi tắc trách; Pháp trận của Điện hạ vô cùng xuất sắc, chỉ có điều không hoạt động mà thôi.“Tôi tin rằng Điện hạ có thể học cách sử dụng ma pháp.” Tôi dõng dạc, nhìn thẳng vào mắt Công tước Walter. “Vì thế xin hãy cho tôi tham khảo tư liệu trong thư phòng để giúp Điện hạ. Tôi sẽ không làm gì ảnh hưởng tới việc học của Công nương, cũng như không làm xáo trộn tài liệu nào. Tôi chỉ—”“Tốt thôi—ta cho phép. Nhưng đừng cố quá sức; ta chắc Tina sẽ phiền lòng nếu cậu đổ bệnh đấy.” Công tước khuyên răn. “Graham.”“Có thần thưa Điện hạ?” Quản gia trưởng trả lời.“Đưa cho cậu Allen chìa khóa phép vào Thư phòng.”“Tuân lệnh.”Sau cuộc trao đổi ấy, tôi thấy biết ơn sự hào phóng của Công dụng ánh trăng chiếu rọi qua cửa sổ cùng chiếc đèn trên tay, tôi đã tìm thấy những tài liệu mình văn tự cổ đại quý giá có thể sánh ngang với bảo vật quốc gia nằm ngổn ngnag trên giá sách. Thôi thì đây cũng là nhà Công tước mà. Thường thì tôi sẽ điên cuồng đọc hết chúng nhưng giờ không phải lúc thích đã xem gần hết cả thư viện của Học viện Hoàng gia và đại học rồi nên tôi loại hết bất kỳ cuốn nào quen thuộc. Mục tiêu của tôi là những tài liệu từ hơn hai trăm năm trước với hi vọng tìm được thứ liên quan tới học ma có tiếng cửa Thư phòng chầm chậm theo bản năng nấp lại tới đây giờ này?Tôi tự hỏi và quan sát chiếc đèn lập lờ trước Giọng nói và tiếng chân này là…“Công nương Tina— Chúng ta không thể nán lại quá lâu. Graham sẽ lại nổi giận với thần vì lén lấy chìa khóa mất.”“Ta biết, Shelley. Ta sẽ không— Ah, nó kia rồi! Tóm lược kiến thức Ma pháp!”Là Điện hạ cùng một người phụ nữ hơi lớn tuổi. Có vẻ đó là hầu nữ trưởng dù chúng tôi chưa nói chuyện bao giờ. Còn Điện hạ đang hạnh phúc nhảy lên xuống trong bộ đồ ngủ mà ôm chặt cuốn sách dày đủ chọi ngất một người. Tóm lược kiến thức Ma pháp’ là một bách khoa toàn thư miêu tả hầu hết ma pháp từng tồn tại. Thật khó tin thời nay còn đứa trẻ nào muốn đọc một thứ như vậy; đến cả trường đại học cũng chỉ có mỗi tôi thích chúng.“Ngài giống hệt như Nữ công tước vậy— một người yêu sách, chăm chỉ và có tài năng ma pháp.” Hầu nữ trưởng nói.“Thật sao? Ta giống mẹ ư? Nghe vậy làm ta vui lắm, nhưng ta lại không thể dùng ma pháp…”“Rồi sẽ ổn thôi ạ. Chồng thần kể rằng gia sư mới là một người tài giỏi! Chí ít, ngài ấy là có vẻ rất tốt.”“Anh ấy cực kỳ thô lỗ luôn! Nhưng phải thừa nhận, anh ấy cũng khá tốt…”“Quả là một nhân vật kỳ lạ nhỉ. Giờ thì xin người hãy đi trước. Thần sẽ đuổi theo sau khi đã khóa cửa.”“À phải rồi. Cảm ơn nhé.”Tiếng chân của Điện cứ thế xa dần, và tôi nghe thấy tiếng cửa đóng thì—“Tôi biết ngài đang ở đây.” Một giọng nói bình tĩnh vang lên. “Xin hãy ra mặt đi ạ.”Quả nhiên. Người này không phải là hầu nữ bình thường. Dáng đi của bà giống hệt Grahma nên tôi có thể nhận ra ngay—người này không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Vì đối phương chưa lộ sát khí, cũng như tôi chẳng làm gì sai trái…nên tôi ló đầu ra khỏi tủ sách.“Có vẻ tôi không qua mắt được bà rồi.”“Tôi không tin ngài lại lẩn trốn như vậy.”“Xin đầu hàng.” Tôi lên tiếng và giơ cả hai tay. Có vẻ hầu nữ trưởng không có ý định hại tôi nhưng…“Tôi có thể giúp được gì không? Có vẻ ngài muốn nói gì đó.”Giờ tôi có cái nhìn tốt hơn về người phụ nữ này, thật sự nhìn vào bà làm tôi gợi nhớ tới Gramham. Hai người họ là vợ chồng à?“Xin thứ lỗi, nhưng tôi đến đây là vì yêu cầu giúp đỡ ngài. Tôi đang làm hầu nữ trưởng cho gia tộc này. Tôi tên là Shelley Walker.”“Tôi là Allen. Chắc không phải ngẫu nhiên bà tìm thấy tôi đâu nhỉ?”“Không thưa ngài. Tôi định lẻn tới đây tối nay dù có Công nương Tina đi cùng hay không.”“Ra là vậy.”“Người sẽ nghi ngờ nếu tôi nán lại quá lâu nên cho phép tôi nói thẳng—mong ngài nhớ rằng Công nương rất quan trọng với tất cả chúng tôi. Nếu ngài đã hiểu thì tôi muốn được hỏi một câu.”Ánh mắt hầu nữ trưởng nghiêm lại, đủ cho tôi đoán ra ý của đối phương. Phải, người phụ nữ này vô cùng yêu quý Điện hạ.“Công nương rất thông minh— những nghiên cứu về cây trồng và thực vật của người đã đem lại lợi ích to lớn cho Gia tộc Howard,” Bà tiếp tục. “Dù vậy, người không thể sử dụng ma thuật. Chính vì thế mà mọi gia sư đến đây suốt mấy năm qua đều bỏ đi, phủ nhận tất cả giá trị còn lại của Công nương. Mỗi lần như thế, người đều khóc một mình khiến tôi và mọi người trong gia tộc không khỏi xót xa. Từ đó, chúng tôu tự hỏi rằng— Liệu Công nương có thực sự cần tới Vương đô không?”Vậy là các gia sư trước đều phủ nhận tất cả giá trị còn lại’ của Tian. Bọn họ có chịu để tâm không thế? Kể cả không dùng được ma pháp thì riêng năng lực của Điện hạ thôi đã là báu vật quốc gia rồi.“Song Công nương vẫn không từ bỏ chuyện vào Học viện Hoàng gia.” Hầu nữ trưởng tiếp tục. “Và rồi chúng tôi biết ngài sẽ tới. Ôi, giá như ngài có thể thấy Công nương đã vui mừng thế nào! Trước đó, người đã luôn phải cố tươi cười khiến chúng tôi lo lắng, nhưng…ngài Allen…”“Vâng?”“Công nương coi ngài và Kiếm nương là nguồn cảm hứng—à không, phải là hiện thân của hi vọng.” Bà Walker nhìn thẳng vào mắt tôi rồi mở lời. “Tôi xin ngài—xin hãy cứu lấy Công nương. Người không còn con đường nào khác cả.”Những lời ấy văng vẳng trong thoáng chốc.“Bà Walker.”Nước mắt bắt đầu lăn xuống trên khuôn mặt kia—những cảm xúc ấy càng khiến sự quyết tâm trong tôi bùng cháy.“Không cần phải lo. Bà có thể yên tâm rằng Điện hạ sẽ học được cách sử dụng ma pháp—dù sao đó cũng là lý do tôi ở đây mà.”“Thực sự là vậy sao?”“Đúng thế, nhưng tôi có một yêu cầu.”“Là gì thế ạ?”Bà nhìn thẳng vào tôi một hồi rồi nói thêm, “Nếu ngài định động tay vào Công nương thì xin hãy bước qua xác vợ chồng tôi trước!”“À không, đó là về Ellie.”“Ellie? C-con bé đã làm gì thất lễ sao?! T-thực sự xin lỗi ngài. N-nhưng tôi có thể dám chắc con bé không hề có ý xấu. Xin ngài hãy bỏ qua cho. Đó là đứa cháu duy nhất của tôi và Graham. Nếu có chuyện gì xảy ra với đứa bé…chúng tôi sẽ không còn mặt mũi nào để gặp hai người con quá cố.”“Không phải thế.”“Ý ngài là sao?”Tôi chỉ mới quen Tiểu thư Walker được vài ngày nhưng rõ ràng cô bé còn hơn cả tài năng. Chỉ tiếc rằng Ellie lại quá rụt rè và tự ti. Chuyện đó có lẽ đơn thuần là do tính khi quan sát phản ứng của đối phương, tôi dám chắc—hai người này chưa hề nói ra tầm quan trọng của Ellie đối với họ!“Xin cứ giao Điện hạ cho tôi. Cò tôi muốn bà và ông Walker”—tôi dừng lại để nhấn mạnh—“nói với Ellie về cảm xúc thật của mình.”“T-tôi tưởng mình đã làm vậy rồi mà…”“Thế là chưa đủ! Tôi có thể dạy ma pháp và các môn học trên trường nhưng tình cảm gia đình thì không. Những người duy nhất có thể làm được điều đó chỉ có bà và chồng thôi. Nên xin hãy truyền đạt lại với ông Walker nữa.”“…Được rồi. Tôi sẽ bàn với chồng. Cảm ơn ngài rất nhiều.”Hầu nữ trưởng sau đó rời đi. Trước mắt vẫn nhiều chông gai nhưng tôi có thể dám chắc một điều công việc này vượt quá ngưỡng gia sư’ tính đến cả rồi phải không, Giáo sư? Chết tiệt! Thằng này sẽ không bỏ qua đâu—không bao giờ! Dù cho mị lực của Anko có cố xóa nhòa nó đi chăng nữa!Củng cố lại quyết tâm, tôi ôm chặt đống sách bên trong Thư phòng đầy ánh trăng.***Sáng nay đã có một cơn bão quét qua, cả ở trong nhà lẫn ngoài trời.“Không thể chấp nhận. Em yêu cầu một lời giải thích!”“À thế à?” Tôi vừa ngồi ghế vừa trả cô gái đang đứng chống nạnh la hét chính là Điện hạ, Tina Howard, học trò mà tôi đã dạy dỗ suốt mười ngày qua. Cô mặc trên người chiếc váy xanh lục nhạt, tuy khác với sở thích màu trắng thường ngày nhưng vẫn rất hợp với cô.“Anh có nghe không đấy!?” Tian lớn tiếng.“Anh đang nghĩ tới gì đó khác đúng không?”“Chỉ là anh thấy bộ váy hôm nay của em rất đẹp thôi ấy mà.”Điện hạ mất một hồi để hiểu ra lời bình luận ấy.“H-hmph. Em đã quá lớn để bị lừa bởi lời nịnh nọt rồi. Giờ thì như đã nói—Em muốn nghe giải thích!”“Anh sẽ thành thật. Thế em muốn biết điều gì?”“Rõ ràng là chuyện anh đi dạo cùng Ellie sáng nay rồi!?”“Không nhất thiết phải gọi đó là đi dạo’. Nếu phải diễn đạt lại thì giống thu hoạch hơn— tìm kiếm rau củ phủ trong tuyết là một việc khó khăn nhưng thành phẩm thì rất tuyệt vời.”“Vậy là anh không phủ nhận rằng hai người đã cùng nhau tới vườn sau?” Điện hạ lấn tới. “Thật bất công! Sao lúc nào anh cũng đối xử đặc biệt với Ellie thế!? Em cũng muốn nữa!”“Oh, nhưng anh không thể…”“Tại sao chứ!?”“Còn phải hỏi à?”Lý do đương nhiên là vì Tina là con gái Công tước. Nhưng nếu nói ra thì cô bé sẽ mất kiểm soát mất. Tôi thực sự bí đường những thời điểm thế này, cách tốt nhất là—Cửa phòng bật mở và một hầu nữ vội bước vào.“Xin lỗi vì đã tới trễ!”Cô gái thở dốc mà bổ sung.“Em phải giúp ông và quên mất th… H-Huh? C-có chuyện gì vậy ạ?”Đừng là Tiểu thư Walker chứ! Ừ thì không phải xua đuổi gì đâu, nhưng anh mong đó là Anko vì nó đã chịu ở lại lâu hơn rồi.“Ellie.”“V-vâng thưa Tian-sama? A-ánh mắt đó của người, um… làm thần sợ đấy ạ…”“Ngồi xuống đó!”“V-vâng!”Điện hạ ép Ellie ngồi xuống trước khi cũng làm tương tự. Cô bé vắt chéo chân và khoanh tay lại, phồng má rồi thậm chí híp mắt giận dữ nữa. Dám chắc đây là trạng thái bực bối nhất của cô nhưng vì lý do nào đấy lại khiến tôi bật cười— nhất là khi đi kèm với một Ellie đang bối rối.“Ta định hỏi em vài thứ,” Điện hạ nói. “Ellie, em nghĩ sao về gia sư của chúng ta?!”“Huh? Um, thần nghĩ…n-ngài ấy là một giáo viên giỏi, và rất tốt bụng…”“Đúng vậy,” Điện hạ đồng tình nhưng rồi đơ mất một lúc, “y-ý ta không phải thế! Em thích hay ghét người này? Nếu em không ưa anh ấy mà sáng nay vẫn đi cùng tới vườn rau… t-thì ta sẽ không tha thứ đâu!”“Nhưng thần quý ngài ấy mà.”“…Hả?” Điện hạ chết lặng trước câu trả lời của vẻ mình hiểu được sự tình rồi. Chắc nên can thiệp vào và— Nè Anko, mày đã ở chỗ nào vậy hả? Tao chưa nói là sẽ chấp nhận hoãn thời gian quay về Vương đô của mày vì tiết trời lạnh giá đâu nhé. Đúng là tao định giữ mày lại thật nhưng cứ phải lựa đúng lúc để biến mất thế hả? Ra vậy. Muốn thằng này nựng chứ gì? Đây đây.“T-t-thật ư?” Điện hạ lắp bắp.“Vâng. Ngài ấy là người em quý nhất, chỉ sau ông và bà thôi!” Tiểu thư Walker thỏ thẻ trả đấy là một khoảng dài im lặng đến đáng sợ trước khi Điện hạ quay về phía cười thầm. “ Hiện giờ trông em cứ như chị của Ellie vậy. Không biết tại sao nhỉ.”“Allen-sama… ngài nhầm lẫn rồi,” Tiểu thư Walker đính chính. “Em lớn hơn Tina-sama một tuổi nên em mới là chị chứ ạ.”“Chà, nhưng ta không thấy em ra vẻ chị gái gì cả.” Điện hạ phản bác.“Tina-sama! T-tốt thôi. Nếu thế thì thần sẽ không ngủ cùng người nữa, dù cho đêm đó có cả sấm chớp!”“Hể!? Nhỏ nhen quá đó, Ellie! Em cũng sợ sấm giống ta cơ mà!” Phải mất một lúc để Điện hạ bình tâm lại. “Được thôi. Em muốn chơi thì ta chiều. Anh hãy nghe đây.”“Chuyện gì thế?” Tôi hỏi.“Đó là… Câu chuyện về cô gái nào đó lớn hơn em một tuổi.”Hm… khá chắc trong dinh thự này chỉ có đúng một người như vậy.“Ở đây còn có ai lớn hơn Công nương một tuổi sao?” Tiểu thư Walker thắc mắc. “Em tưởng chỉ có mỗi mình thôi chứ…”Em thực sự không nhận ra à? Mà mình cũng không định cản làm gì.“Cô gái đó dù đã 14 tuổi rồi nhưng vẫn…”“Vẫn…?”“Để búp bê khắp cả phòng riêng!”“Ồ thật sao?”“Người đó lúc nào, lúc nào cũng trẻ con! Dù em đã cố khuyên rằng như thế sẽ không thể trưởng thành được đâu nhưng cổ chẳng chịu nghe gì cả! Thế anh nghĩ sao hả?”“Hm… Anh nghĩ Ellie khá đáng yêu đó chứ.”“Huh?” Tiểu thư Walker lấy làm ngạc nhiên. “O-Oh, um… Cảm ơn ngài nhiều.”“P-phản ứng đó là sao chứ!? Jeez, anh đúng là thô lỗ mà! V-vậy nếu phòng em cũng đầy búp bê thì—”“Tian, em vẫn khỏe đấy chứ?” Tôi cắt ngang. “Anh nghĩ chúng ta nên hoãn buổi học hôm nay và để em nghỉ ngơi. Nào, để anh bế em tới giường nhé. Em thấy sao? Anh nghĩ đó là cách tốt nhất đấy.”“Đồ xấu tính! Xấu tính, xấu tính, xấu tính, xấu tính!”“Chỉ đùa thôi mà. Anh nghĩ cả hai em đều đáng yêu và thực sự nhìn như chị em vậy,” Tôi lên tiếng, tắm mình trong hạnh phúc khi trêu ghẹo hai cô hạ có một người chị đang học ở Học viện Hoàng gia—hoặc tôi được nghe là vậy—nhưng Tina và Ellie thực sự rất thân thiết. Có thể một phần là do mối quan hệ Chủ - Tớ, nhưng cũng phải nhờ vào sự tài giỏi của Điện hạ, tuy nhỏ tuổi hơn nhưng luôn giúp người chị vụng về và rụt rè là Tiểu thư Walker. Chưa lúc nào tôi thấy chán khi nhìn ngắm mối quan hệ kỳ lạ nhưng ấm áp đó trò chuyện linh tinh thế đủ rồi.“Đáng yêu…” Điện hạ cười khúc khích trước lời khen của tôi. “Anh cứ việc khen em thỏa thích đi.”“C-cảm ơn ngài ạ.”“Anh sẽ xem xét việc đó,” Tôi nói. “Giờ thì Ellie đã có mặt rồi nên đến lúc—”Bỗng một tia chớp cắt ngang trời, kéo theo đó là một tiếng sấm là sắp mưa đây—mà sáng nay lại khá nóng—chứ không như thế này. Thôi thì cũng đỡ hơn là tuyết rơi. Ngài mai, trời sẽ lại trở lạnh và nhiều thứ sẽ bị đóng tiếp theo tôi nhận ra là thứ gì âm ấm ở hai bên tay. Đợi một lúc, tôi lên tiếng hỏi, “Hai em đang làm gì thế?”“K-k-không như anh nghĩ đâu nhé. E-em không hề sợ chút nào cả. Thề luôn.”Điện hạ đang ôm chặt lấy tay phải tôi mà chẳng hề định buông ra. Trong khi đó, Tiểu thư Walker bám lấy bên tay trái với vẻ rụt rè hơn.“U-um, em cần búp bê của mình,” Cô lầm bầm. “Em s-sợ sấm lắm…”Còn trên đùi tôi là Anko đang nằm chẳng chút bận lẽ mày nên thấy khó chịu nhất mới phải chứ? Dù sao mày cũng mang hình mèo cơ lại một lần nữa chớp sáng rồi tiếng sấm cô gái rên rỉ. Điện hạ càng siết tay chặt hơn còn Tiểu thư Walker cũng bắt đầu dí sát người vào. Tay phải tôi có hơi đau trong khi tay trái là cảm giác mềm rối rồi đây. Mình không thể cứ thế này mà dạy học được. Tôi nhìn xuống và thấy cả hai đang nhắm chặt không tốt chút nào nếu có ai thấy cảnh ngước nhìn những đám mây trôi qua phía bên kia cửa sổ, nhưng không gì đảm bảo rằng sấm chớp sẽ sớm tan. Quả là một khó khăn nằm ngoài dự lẽ mình sẽ hoãn buổi học hôm nay. Cả hai cũng đã học liên tục mười ngày tôi gần như đã sẵn sàng cho bài thi viết, và thậm chí Tiểu thư Walker đã có thể tạo ra Phong hoa. Tiếc rằng Điện hạ vẫn còn một chặng đường dài và chẳng thể làm gì khác ngoài thử nghiệm để tìm giải pháp rồi! Giờ đã ổn nên mình chỉ cần hộ tống họ về phòng và—Tiểu thư Walker lắc đầu kịch liệt rồi dựa cả cơ thể vào vai tôi. “Bọn em muốn học,” Cô nói. “Như thế này.”“Em thực sự không thấy—“Trước khi tôi kịp lên tiếng, Ellie cắt ngang. “Tina-sama, xin hãy về phòng đi ạ.”“T-ta không đi!” Điện hạ phản đối. “Đ-đó chỉ là cái cớ để hai người ở riêng với nhau thôi phải không!”“Vì không tài giỏi như người nên em muốn tránh lãng phí thời gian. Em muốn được đến Học viện Hoàng gia cùng Công nương để hai ta không phải chia cắt!”“Ellie… Vậy em cũng muốn học… miễn là giữ nguyên tư thế này.”Tôi im lặng một hồi rồi đưa ra quyết định.“Không được. Nghỉ ngơi cũng rất quan trọng. Anh sẽ hoãn buổi học hôm nay và—”“Công nương Tina! Ellie!”Quản gia trưởng vốn luôn điềm đạm lao vội vào phòng. Chắc ông đã ở ngoài nãy giờ— bởi bộ đồng phục ướt đẫm còn giày thì dính đầy ấy làm mình nhớ đến hầu nữ hồi trước, cái cách— ôi vội niệm phép lơ lửng lên hai cô gái và Anko, rồi sử dụng đôi tay đã tự do mà bắt lấy con dao được Ông Walker phóng ạ. Ánh mắt của ông ấy đáng sợ ghê.“Tôi không nghĩ bản thân thích bị tấn công bất ngờ đâu,” Tôi lên tiếng sau một hồi im lặng căng thẳng.“Ngài Allen.” Quản gia trưởng hắng giọng. “Tôi muốn nghe giải thích về cảnh tưởng vừa rồi. Dựa trên câu trả lời…!”Dám chắc ai đó đã hiểu nhầm rồi! Nhưng trước khi tôi kịp giải thích, hai cô gái vừa nãy còn bám chặt tay tôi đồng loạt quát.“G-Graham! Ô-ông đang làm gì thế hả!?”“D-dừng lại đi ông! Ngài Allen không làm gì sai cả!”Đối phương rơi vào im lặng.“Đúng như họ đã nói đấy.” Tôi xác gia trưởng từ từ hạ tay xuống và dập tắt sát khi. Đồng thời, ông cúi đầu thật sâu.“T-tôi thành thật xin lỗi. Tâm trí tôi đã rối loạn, và… bất ngờ tấn công khách quý là một tội không thể dung tha! Xin hãy cứ trừng phạt tôi như ngài muốn.”“À không, đừng bận tâm làm gì. Dù gì tôi cũng đã quá quen với mấy chuyện này rồi. Cũng không lạ nếu ông lo lắng cho những cô gái trẻ khi trời bỗng sấm chớp. Vì thế ông đã lao vội tới đây mà chẳng bận tâm tới trang phục. Đây hẳn là nghĩa vụ của ông— hay của bà Walker và những người khác— phải dỗ dành hai tiểu thư những lúc thế này nhỉ?”“Tuy xấu hổ nhưng đúng là vậy ạ.” Ông Walker ngập ngừng khẳng định.“Nghe thấy rồi chứ?” Tôi quay sang hai người kia. “Các em được yêu thương lắm đấy.”Điện hạ và Tiểu thư Walker vừa lơ lửng trên không vừa hồi hộp thở với vẻ bất ngờ. Còn Anko thì tự mình hủy phép của tôi và đáp xuống sàn.“Thật tiếc cho thời tiết hôm nay, chẳng có vẻ gì sấm chớp sẽ dừng cả— Vì thế nên hãy tạm gác việc học lại. Giờ thì để anh hủy bỏ phép.”Tôi từ từ xóa phép lơ lửng và nhẹ nhàng hạ hai cô gái xuống. Trông họ vẫn cứng đờ như tượng nhưng tôi chẳng thể hiểu nổi vì sao. Tôi đành đưa tay phẩy phẩy trước mặt.“Hai em ổn đó chứ?”“Anh.”“Ngài Allen…”Sau một lúc, cả hai đồng thanh “Chuyện vừa rồi là sao!?” Hai nàng phóng thẳng tới chỗ tôi trong chớp thằng này chút không gian riêng tư coi.“Giải thích đi!” Điện hạ yêu cầu. “Tại sao anh lại cố chặn đòn của quản gia như thế!? Nếu dư thời gian để niệm phép lên bọn em thì lo cho bản thân mình đi! Với cả, sao anh làm được như thế!?”“Đ-đúng đó!” Tiểu thư Walker đồng tình.“Ông cực kỳ mạnh! Thậm chí là một bậc thầy chiến đấu đấy! Lỡ anh bị thương thì sao? Cả ông nữa!”“U-ừ thì…” Ông Walker lắp bắp. “Cháu thấy đấy, Ellie…”“Không biện minh gì cả!” Hai cô gái lần nữa đồng thanh khiến người quản gia chẳng thể lên tiếng. Có phải đây là một khung cảnh quý giá không nhỉ?Anko, mày đi đâu rồi? Oh, ngay cạnh họ tiếng meow vang lên từ chỗ đó.“Em nghe thấy không?” Tôi hỏi. “Đến cả Anko cũng khuyên cả hai dừng lại đấy. Anh cũng chẳng bị thương gì nên hãy về phòng đi. Bên ngoài vẫn còn sấm chớp đấy.”Ngay khi tôi dứt lời cảnh báo thì phát sấm chớp thứ ba ập tới. Khỏi phải nói, cả hai tay tôi lại bị ôm lấy, còn ông Walker thì thấp thoáng phát ra tiếng rên rỉ.“Các tiểu thư à…” Tôi lên tiếng thúc giục.“Bọn em sẽ học như thế này!”Cả hai đồng điệu đến hoàn mừng vì hai em thân thiết nhưng xin đừng hùa theo nhau thế chứ. À mà…chắc lá thư của mình cũng đã tới nơi rồi. Quốc gia Hàn Quốc Diễn viên Xem Phim Nội dung phim Tôi Bem Cô Gia Sư Tôi Bem Cô Gia Sư – I Hit The Tutor 2022 là bộ phim 18+ Hàn Quốc xoay quanh mối tình vô cùng mờ ám của một cặp cô trò. Bộ phim xoay quanh một cậu học trò học thì ít những nghĩ tới chịch thì nhiều. Để khuyến khích việc học của cậu, cô gia sư đã treo giải thưởng cũng như hình phạt. Nếu như cậu học trò không thể cải thiện điểm số, cậu sẽ bị cô đánh đòn. Ngược lại thì cậu sẽ được chọc sâu vào bên trong cô nhiều phát bằng một chiếc gậy. Tags i hit the tutor, phim 18+, phim 18+ Hàn Quốc, phim18+, phim21, tôi bem cô gia sư, tôi đánh cô gia sư Lúc trước có Trư Bát Giới, trước khi tu hành chính quả còn phải trải qua kiếp nạn tình duyên, cưới Cao gia trang Cao tiểu thư làm vợ. Ngày nay có Cố Ngộ Năng, ba mươi năm khổ hạnh, rốt cuộc lục căn vẫn không tịnh, thoát không được tình kiếp với tiểu công chúa nhà họ Hướng. Đến cuối cùng cũng đành phải hoàn tục. Phật duyên ít ỏi Đành đoạn giữa đường Một kiếp tình duyên Gửi lại chỗ người. *** Cố - Hướng hai nhà liên hôn, môn đăng hộ đối, kim đồng xứng đôi với ngọc nữ, vốn nên là chuyện đáng vui mừng. Hướng Vãn, nữ chính trong cuộc hôn nhân này đáng ra nên được người người hâm mộ. Thế nhưng, điều kiện tiên quyết là, vị hôn phu của cô không phải vị “cao tăng khổ hạnh” Cố Thăng kia. Món quà đầu tiên anh tặng cho cô sau khi đính hôn là một cuốn “Bát Nhã Tâm Kinh”. Đính hôn ngày thứ hai, anh liền khăn gói quả mướp, không nói một lời lên núi làm nghiên cứu sinh ngành Phật học. Một năm rưỡi đính hôn không liên lạc, cũng chẳng được mấy lần gặp mặt, bọn họ giống như những kẻ quen thuộc xa lạ, lúc gặp lại, ngay cả một câu “đã lâu không gặp” cũng chẳng buồn nói với đối phương. Giữa bọn họ có một hiệp ước, chỉ cần dự án hợp tác giữa hai nhà kết thúc, ba Hướng nhận được cổ phần từ ông Hướng, việc đính hôn này cũng đi đời nhà ma. Hướng Vãn đã tính toán rất tốt, chỉ cần cùng Cố Thăng diễn vai ân ái hết đoạn thời gian này, cô liền đi đường dương quan của cô, anh đi cầu độc mộc của anh, không ai nợ ai. Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, thiên đạo đã định, Hướng Vãn chính là tình kiếp của Cố đại sư, sao có thể để cô giữa đường bỏ của. Vậy là, sét đánh giữa trời quang, mẹ ruột bỏ đi bao năm bỗng trở lại, nói ba Hướng không phải là ba ruột của cô. Ấy vậy mà, ông “ba hờ” vẫn luôn yêu chiều cô như công chúa, sau khi biết việc này vẫn một lòng suy nghĩ vì cô. Vậy nên, Hướng Vãn quyết định, phải câu dẫn cho được Cố Thăng, giúp ba mình củng cố địa vị trong nhà họ Hứa. Dưới sự xúi dại của cô bạn thân, Hướng Vãn quyết định nhân lúc thiên thời, địa lợi, bỏ đi mặt mũi của một đại tiểu thư, mặc lên bộ đồ ni cô quyến rũ, lấy hết can đảm gõ cửa phòng Cố Thăng, rủ anh đi suối nước nóng. Thế mà, cửa phòng mở ra, không đợi cô triển khai mị lực, chào đón cô là tiếng “Bát Nhã Tâm Kinh” yên ả phát ra từ radio. Ký ức ùa về… Ôi con sông quê, con sông quê… Giây phút ấy, bản radio ấy, sự quê hiện tại chồng lên nỗi nhục quá khứ khiến Hướng Vãn quyết định vứt giáo đầu hàng. Bà đây không làm nữa!!! Ai muốn đi quyến rũ tên Cố Bát Giới này thì làm đi!!! Thu phục Cố đại sư bất thành, còn luôn trong trạng thái bị đe dọa bởi việc lộ tẩy bản thân không phải Hướng công chúa, Hướng Vãn quyết định phải đầu tư cho tương lai của mình. Nhưng từ trước đến nay, cô là con gái duy nhất của Hướng tổng, việc của cô là làm một đại tiểu thư, chưa từng quan tâm đến việc kinh doanh. Cũng may, cô còn có một thân tuyệt kỹ kéo đàn Cello, có lẽ trở thành một nghệ sĩ cũng là một việc đúng đắn. Thế là, sau một năm rưỡi xa cách, bọn họ lại tiếp tục cách xa. Hướng Vãn theo đoàn nghệ thuật đi lưu diễn thế giới, bỏ lại Cố đại sư một mình, vẫn không hiểu vì sao bị vị hôn thê lạnh nhạt. Nhưng khác với một năm rưỡi cách xa lúc trước, lần này đổi lại, dưới sự xúi giục của toàn dân, Cố đại sư đã biết đi thăm vợ, bị vợ đuổi về không gặp liền sang nối quan hệ với ba vợ. Cho nên khi Hướng Vãn lưu diễn xong trở về liền phát hiện giữa ba cô cùng Cố đại sư đã hình thành một mối quan hệ liên minh vững chắc. Hơn nữa, dưới sự giảng giải của Cố Thăng, ba Hứa cũng đã buông bỏ chấp niệm với người mẹ ruột không xứng kia của cô. Nhưng, để đi đến kết cục, vẫn cần phải thêm chút sóng gió. Người mẹ không có đức làm mẹ của cô cùng với đám người thân như sài lang hổ báo cuối cùng vẫn khiến tin tức cô không phải con của ba Hướng lộ ra. Những kẻ khác đều đang chờ việc liên hôn hai nhà Cố - Hướng đổ vỡ, chờ để cười vào mặt Hướng Vãn. Thế nhưng, tất cả những gì bọn họ thấy chính là Cố Thăng mỗi ngày thành thật kiếm tiền cho Hướng Vãn mua đồ, đều đặn làm cơm chay mang đến cho vị hôn thê. Biểu hiện khác thường của Cố Bát Giới pháp hiệu của nam chính là Ngộ Năng, nên nữ chính hay gọi anh là Cố Bát Giới =, cộng thêm lời xúi giục của cô bạn thân công nhận là thân =, Hướng Vãn muốn thuận nước đẩy thuyền, khiến cho Cố đại sư hiểu lầm là nam đồng nghiệp họ Phương kia muốn theo đuổi cô. Vầng, lại là một lần không thắng nổi ý trời. Lần này, Cố đại sư chậm nhiệt, không hiểu phong tình, còn chưa nhận ra đối phương là tình địch, Hướng Vãn đã bị nghiệp quật. Hóa ra Phương Luân kia là gay, còn dám công khai tỏ tình với vị hôn phu của cô trước mặt cô. Giây phút đó, Hướng Vãn muốn hóa thành “bà đầm” = lá Quê trong bộ bài tây. Nhưng cũng nhờ có sự việc này mà Cố đại sư chính thức hoàn tục, chấp nhận sự thật bản thân không thể đắc đạo, dành hết quyết tâm để “cua lại vị hôn thê”. *** Hướng Vãn là con gái độc nhất của Hướng tổng. Lúc cô chưa đầy một tuổi, mẹ ruột liền bỏ đi theo mối tình đầu, một mình ba Hướng chăm lo, yêu chiều cô. Lúc nhỏ bị bắt cóc, ba ở nước ngoài chưa về tới, ông bà nội trọng nam khinh nữ muốn bỏ mặc cô đã hình thành một vết thương lớn trong lòng cô. Ngoài ba ruột và anh trai cứu cô lúc nhỏ, cô không còn tin ai, tính cách cũng trở nên kiêu ngạo, không nhường một bước. Rồi không hiểu duyên phận ra sao, cô gặp lại anh trai lúc nhỏ. Cô thích thầm anh nhiều năm như thế, giờ lại được làm vị hôn thê của anh. Thế nhưng, anh trai kia quên cô mất rồi, còn năm lần bảy lượt dùng “Bát Nhã Tâm Kinh” đập vào mặt cô một thực tế là anh trai nhỏ muốn xuất gia, anh trai nhỏ không yêu cô. Cho dù mạnh mẽ thế nào, nhưng Hướng Vãn cũng là con gái. Người ta đã không thích, cô sao còn phải mặt dày mà đâm đầu vào? Thế nhưng, lúc cô muốn từ bỏ, lúc cô gặp khó khăn, khi bão tố lần nữa ập tới, vẫn là anh trai năm nào xuất hiện, ở bên cạnh cô. Mặc dù miệng anh chỉ biết giảng kinh Phật, nhưng chính những điều anh nói lại khiến cho lòng cô bình tĩnh lại. Hướng công chúa một đời kiêu ngạo, ương ngạnh, chỉ duy nhất chịu làm chim hoàng yến trong lòng Cố Thăng. Cố thiếu gia, Cố đại sư, Cố Bát Giới, Cố Ngộ Năng… tất cả đều là tên gọi của Cố Thăng - đại thiếu gia nhà họ Cố giàu có nhất vùng. Anh vừa mới sinh ra đã cùng em gái sinh đôi bị kẻ xấu hãm hại mà lạc cha mẹ. Anh được đại sư ở chùa Phúc Âm cứu giúp, nuôi nấng đến năm mười ba tuổi thì được Cố gia tìm về. Mặc dù Cố Thăng một lòng hướng Phật, thế nhưng sư phụ nói lục căn anh chưa tịnh, hồng trần chưa dứt, không thể quy y. Cố Thăng vốn không tin, cho đến khi anh gặp Hướng Vãn. Anh vốn là một người khổ hạnh, những tưởng lòng đã bằng phẳng, thế nhưng trước mặt cô trái tim lại lăn tăn gợn sóng. Mặc dù không phải hồng thủy mãnh liệt, lại day dứt kéo dài, đến cuối cùng chỉ có thể buông giáo đầu hàng. *** Đây là một câu chuyện rất thú vị, hài hước, ngọt ngào, lại có những phân đoạn về tình thân vô cùng sâu sắc. Nữ chính là người xinh đẹp, kiêu ngạo, đối với người tốt với mình thì hết lòng, đối với những kẻ mang danh người thân mà một bụng ý xấu cũng chưa bao giờ nương tay. Nam chính là một thẳng nam, một lòng hướng Phật, những kẻ muốn quấy rối anh đều bị anh dùng “Bát Nhã Tâm Kinh” đánh cho tan tác. Cố Thăng là một nhân vật rất thú vị, là một thẳng nam nhưng không ung thư, còn rất có duyên. Các tác giả dẫn dắt câu chuyện hay lồng ghép thực tế về tình hình bệnh dịch cũng rất khéo léo, mang lại cảm giác chân thực và gần gũi. Đây quả thực là một câu chuyện giải trí đáng đọc, hy vọng bạn sẽ nhảy hố và có những phút giây vui vẻ. P/S Xì poi là thực ra nữ chính vẫn là Hướng tiểu thư hàng real. Bà mẹ nữ chính rất “cực phẩm” là một sản phẩm kết hợp giữa trà xanh và bạch liên cao cấp, cuối cùng cũng bị nghiệp quật. _____ *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết Solo Loli666================================“B-bài kiểm tra cuối ư!?” Tina và Ellie hốt lên.“Đúng vậy.” Tôi thản nhiên truyền đạt lại trong lúc hưởng trà tại phòng Tina trong nhà cũng cần phải bình tĩnh, Tôi tự nhủ. Không được để căng thẳng chi phối bản thân. “Hai em đã vô cùng cố gắng, và anh tin cả hai đều sẽ dễ dàng vượt qua để được dự kỳ tuyển sinh thôi. Từ giờ, anh sẽ đưa các đề thi thử và muốn em giải chúng để chuẩn bị cho phần thi viết. Về phần thực hành, khó có ai tốt hơn hai em cả.”“Đều nhờ có anh đấy ạ.”“P-phải đó. Vì tụi em được anh dạy dỗ mà.”“Thật mừng khi nghe vậy, nhưng chúng là thành quả do nỗ lực hằng ngày của các em. Tất cả những gì anh làm chỉ là dành buổi tối đọc sách và giúp đỡ đôi chút thôi.”“Không đúng! Ý em là… anh đã giúp em dùng được ma pháp!”“Đúng vậy, Allen-sama! Nếu không có ngài thì em sẽ mãi vô vọng thôi!”“Cảm ơn những lời tốt bụng của em, nhưng xin đừng hạ thấp bản thân như vậy—dù đó cũng là thói quen của anh. Hai em đều rất xinh đẹp và có tương lai rộng mở trước mắt. Anh dám chắc cả hai sẽ còn trở nên tuyệt vời hơn nữa.”Ellie và Tina nhẹ kêu lên xấu hổ. Tôi chỉ nói suy nghĩ thật lòng thôi. Nhưng vì lý do gì đó, họ lại cúi đầu và đỏ mặt nhiều hơn thường lệ. Sao lại thế nhỉ? Khá chắc tôi nói mấy điều tương tự suốt mà.“Anh có hơi xấu tính, nhưng lại toàn chọn những thời điểm thế này để bày tỏ… khiến em hiểu rằng anh đang thật lòng… Đồ ngốc.”“Um, uh… ngài thấy đấy… A-Allen-sama, em iu ngài…” [note48086]Tina và Ellie lầm bầm điều gì đó nhưng tôi chẳng thể nghe rõ. Cả hai càng lúc lại càng hay như thế— giống Lydia vậy. Bọn họ có gì đó tương đồng à?“V-vậy, bài kiểm tra cuối của tụi em là thế nào ạ?”“O-oh! Phải đ—” Ellie lên tiếng, nhưng rồi ngừng để chỉnh lại. Cách cô bé lắp bắp luôn làm tim tôi ấm áp. “Vâng, xin hãy nói đi ạ.”“Công tước Walker đã nói rằng muốn tự mình kiểm tra hai em,” Tôi giải thích. “Nhưng bởi ngài ấy vô cùng bận rộn và khó có thể làm kịp. Nên là—”“Oh, em biết rồi,” Tina cắt ngang.“T-tụi em sẽ phải đánh bại anh đúng không, Allen-sama?” Ellie bổ sung. “Nếu tụi em thắng, thì, um, sau khi tới Học viên, liệu anh có thể—”“Ellie, chúng ta đã thống nhất sẽ chờ mà!? Phải cùng nhau hỏi anh ấy chứ!”“B-bà em dạy rằng không được nhân nhượng trong tình cảm!”“Cả Shelly cũng chống lại ta ư!? Em sẽ không kiềm chế nữa đâu!”“Hình như em hiểu nhầm rồi…Anh không phải người tham chiến.”Đáng lo thật… dường như học trò đang đặt mục tiêu đánh bại tôi trong khi thằng này chẳng cao siêu gì. Suy nghĩ của hai cô bé— À không đúng. Phải là suy nghĩ của mọi cô gái quanh tôi đều dần trở nên nhanh nhạy và rồi bạo dạn đến đáng sợ. Tôi đã hi vọng Tina và Ellie sẽ không đi vào vết xe đổ đó, nhưng…“Công tước Walker sẽ chỉ định đối thủ cho hai em. Lựa chọn của ngài sẽ vô cùng khó đoán nên đừng lơ là. Bài thi cuối sẽ diễn ra vào ba ngày trước thời điểm khởi hành tới Vương đô. Hãy cùng chuẩn bị kỹ càng nhất có thể nhé.”“Vâng!” Hai học trò đáng yêu của tôi đáp lại. Thật đáng tiếc cho Công tước, nhưng vì lợi ích của họ, tôi sẽ cố hết sức.***Sau một ngụm sữa lạnh với vị ngọt thanh, tôi không khỏi chẹp môi khen ngợi. Thật kỳ lạ khi chúng luôn trở nên ngon hơn sau khi tắm bồn nóng. Dù không biết ý tưởng của ai khi để tủ lạnh và một cái ghế mềm lớn trơ trọi trong căn phòng lớn gần nhà tắm, nhưng quả thực họ biết mình đang làm gì. Thậm chí còn chuẩn bị sẵn những chiếc cốc thủy tinh, trong khi nhà Howard thường dùng cốc gỗ lúc ăn và các dịp thì tôi tắm khá là muộn. Nhưng hôm nay, tôi quyết định thử sớm hơn thường lệ, thành ra chỉ có tôi tắm và thơ thẩn một mình. Điều đó khá là tuyệt—nhất là khi tôi thường phải tắm chung với những người hầu và có khoảng thời gian khó khăn. Không phải do họ khó nói chuyện hay khó chịu gì nhưng họ có thể trở nên phiền phức…khi luôn miệng hỏi về mối quan hệ giữa tôi với Tina và Ellie. Họ liền mất bình tĩnh khi tôi nói rằng sẽ không cưới ai cả, và rồi lại mất bình tĩnh lần nữa khi tôi đùa rằng sẽ cưới hai cô bé. Các tiểu thư quả thực rất được yêu quý…dù tôi nghĩ nó có hơi quá ngột ngạt. Mặt trời đã lặn khiến thế giới bên kia cửa sổ chỉ độc một màu đen, nhưng tiếng gió báo hiệu rằng đang có một cơn bão ở bên ngoài. Tuyết cứ không ngừng rơi từ ngày qua ngày. Bản thân tôi không ghét cái lạnh này, nhưng đó là nhờ dinh thự—phần lớn là—có hệ thống sưởi địa tôi, dinh thự Howard có hai địa điểm đặc biệt. Một là căn nhà kính thân thuộc của Tina, và cái còn lại là những bồn tắm đủ lớn để bơi mà tôi vừa rời khỏi. Tất nhiên, bồn tắm được chia thành khu nam và khu nữ. Chưa kể, đó không phải nước thông thường—mà là suối nước nóng tự nhiên. Dám chắc không có mấy nhà tắm tại Vương đô có thể sánh bằng nơi này. Người ta kể rằng Công tước Howard đời đầu yêu việc tắm đến nỗi quyết định xây dinh thự trên mạch suối nước nóng. Có vẻ đó là sự thật, chắn hẳn tôi với ngài ấy có thể trở thành bạn tốt của nhau cho không giỏi chịu lạnh, một phần là bởi chưa từng tới nơi nào nhiều tuyết đến vậy. Thành ra tôi vô cùng thích việc làm ấm cả cơ thể mỗi ngày. Nó còn giúp rửa trôi sự mệt mỏi sau một ngày làm việc và dường như làn da cũng trở nên mịn hơn. Hưởng thức ly sữa lạnh ngon lành sau khi tắm xong cũng là một điều hạnh phúc tự hỏi bản thân sẽ làm gì khi quay về phòng. Vẫn còn vài cuốn sách chưa đọc và cần chuẩn bị cho bài kiểm tra cuối của hai cô bé. Tôi cũng cần viết thư cho cô ấy vì đang có chút thời gian tôi thả mình lên ghế và nhâm nhi cốc sữa, một cô gái bước ra từ bên khu nữ. Cô đang mặc đồ ngủ với túi vải bên tay và khăn tắm quấn trên đầu. Vì lý do nào đấy, cô nàng khựng lại khi nhìn thấy gì vậy ta?“Oh. Ellie. Em cũng vừa đi tắm à?”“V-vâng. Huh? Allen-sama… N-ngài thường không tới đây giờ này… E-em tưởng ngài tắm muộn hơn chứ…”“Anh muốn thử tắm sớm hơn chút. Mà em nên làm khô tóc đi nhỉ?”“A-à thì, um… N-ngài thấy đấy…” Cô xấu hổ lắp bắp. “T-thường thì em sẽ tự làm. N-nhưng chỉ hôm nay, um…”Mắt Ellie nhìn vào cốc thủy tinh trên tay tôi; dường như không thể cưỡng lại sự hấp dẫn của đồ uống lạnh sau khi tắm bồn. Có vẻ cô cũng muốn làm theo gia sư của mình.“Em muốn uống chứ?” Tôi hỏi, vừa cười vừa đứng dậy mở tủ lạnh.“Oh, um… E-em muốn giống như ngài ạ…”Tôi đổ sữa vào một trong những chiếc ly trên giá, rồi đi vòng ra sau chiếc ghế và vẫy bên tay còn lại về phía Ellie. Trông cô bé bối rối chưa kìa.“Ngồi xuống đi,” Tôi giục. “Anh sẽ giúp làm khô tóc trong lúc em uống.”Ellie không trả lời; thay vào đó, mắt cô mở lớn và bắt đầu lo lắng. Lẽ nào em ấy không thích chăng?“Nếu em không muốn cũng không sao đâu.”“E-em muốn mà,” Ellie đáp lại. Cô sau đó phóng tới chiếc ghế, ngồi xuống và quay lưng về phía tôi. “M-mời ngài. Bắt đầu đi ạ.”“Không cần căng thẳng vậy đâu. Nếu em có yêu cầu đặc biệt gì thì đừng ngần ngại nói ra nhé. Mà anh có thể mượn lược của em chứ?”“Đ-được ạ.”Tôi nhận chiếc lược và đưa cốc sữa cho Ellie. Cái cách cô bé nhận bằng cả hai tay và từ từ uống khiến lòng tôi thấy rộn ràng tiếng hơn nên lau khô tóc em ấy đã, Tôi vừa nghĩ vừa gỡ khăn khỏi đầu cô bé. Giờ thì…“Allen-sama?” Ellie quay lại nhìn, thắc mắc vì sao tôi lại dừng tay.“Oh, anh chỉ nghĩ em trông thật quyến rũ khi thả tóc thôi.”“Ah… E-em không nhĩ thế đu ạ…” Ellie đáp, với hai má đỏ hơn trước. Cả hai cứ thế trò chuyện trong lúc tôi nhẹ nhàng lau tóc cho cô bé, và rồi…Đó. Vậy là tri triển ma pháp bằng tay trái, tạo ra một làn gió ấm thổi qua đầu của Ellie. “Huh?” Cô kêu lên. “Đ-đó là…? Nhưng ở đây làm gì có lò sưởi…”“Oh, xin lỗi. Anh làm em giật mình à?”Tôi sấy khô mái tóc dài của Ellie từ chân tới ngọn trong lúc duy trì ma pháp trên tay. Em ấy hẳn đang thấy dễ chịu bởi đôi mắt to tròn đã nhắm lại cùng tiếng rên rỉ thỏa mãn; Trông cô bé như sẽ ngủ gật bất cứ lúc nào, nên tôi đã lấy chiếc cốc từ tay Ellie để tránh bị rơi và đặt nó lên cái bàn trước niệm ghê. Mình cũng từng làm thế này với em gái khi còn ở nhà—“Aaah!” Một tiếng hét xé tan sự tĩnh lặng. “H-hai người đang làm gì thế hả!?”Tôi hướng mắt về phía chủ nhân của âm thanh nhưng vẫn không ngừng tay. Chẳng bất ngờ gì khi đó là Tina. Có vẻ cô cũng giống Ellie khi không cưỡng lại được cám dỗ—Công nương với chiếc khăn tắm lộn xộn trên đầu, đang điên cuồng vung vẩy chiếc túi nào. Cẩn thận cái tay bạo dạn phóng tới chỗ chiếc bàn, chụp lấy cốc sữa rồi uống sạch trong một hơi, cuối cùng là chẹp môi khen ngợi. “Ngon quá. Giờ thì… Anh, Ellie, chuyện gì đang xảy r— em ấy ngủ rồi sao?”“Hình như vậy, nên xin em hãy nhỏ giọng thôi nhé.” Tôi đưa ngón trỏ lên môi bằng bên tay vẫn cầm lược và nháy bĩu môi nhưng lại ngồi xuống cạnh Ellie. Sau một hồi im lặng, cô lên tiếng, “Tiếp theo là lượt em đấy.”“Ồ vậy sao? Anh không biết luôn.”“Còn gì phải đắn đo chứ? Đây là cơ hội cho anh thỏa thích mân mê mái tóc của cô học trò siêu cấp đáng yêu này đấy. Anh nên cảm thấy may mắn đi!”“Em sẽ đánh thức Ellie mất. Với cả anh không thích cách diễn đạt đó đâu. Chậc chậc.”“Anh toàn khó tính với em thôi…”“Không hề. Chờ một chút; bên này sắp xong rồi.”Đến lúc chuyển từ gió nóng sang lạnh rồi—nhưng trước hết, tôi dùng khăn tay lau chút nước dãi bên khóe môi đang tươi cười của nàng hầu nữ. Sau đó, tôi thổi một làn gió mạnh vào khắp đầu cô và khiến em ấy tỉnh dậy.“Huh?”“Đây rồi. Chào buổi sáng.”“A-Allen-sama! Em, u-um, là…”“Ellie. Em đang chảy dãi đấy, có biết không?” Tina nói.“T-Tina-sama! Huh? Uh…” Ellie kêu lên xấu hổ.“Nào nào. Đừng chọc em ấy chứ.” Tôi nhắc nhở. “Rồi, xong. Em thấy sao?”Ellie hơi đỏ mặt dùng ngón tay vuốt lên tóc, rồi ngay lập tức đứng lên và cúi đầu thật sâu với tôi. “C-cảm ơn ngài rất nhiều ạ.”“Không có gì đâu, Ellie. Em lúc ngủ trông đáng yêu lắm.”“Oh, A-Allen-sama… Ngài không cần tâng bốc em đâu…”“Anh nói thật mà.”“Huh?” Ellie mất một lúc để hiểu ra rồi ngượng ngùng đáp, “Um, cảm ơn ngài…”“Anh, Ellie,” Tina xem vào, “Hai người có quên mất ai không đấy?”Ôi chao. Không ổn rồi. Tôi thổi một làn gió lạnh vào nàng tiểu thư đang bĩu môi kia. Xin lỗi vì làm thế khi em vừa mới tắm xong, nhưng…“Vâng, vâng. Xin lỗi vì đã để em đợi.”“Một tiếng vâng’ là đủ rồi.”“…Tina. Xin đừng nói thế. Thật lòng đấy. Anh nghe câu đó từ Lydia là quá đủ rồi.”“Em nghĩ anh nên đặt tay lên ngực và nghiêm túc suy nghĩ về thái độ đối với học trò của mình đi ạ,” Tina bình luận. Một giây sau, cô nói thêm, “Và tại sao anh lại giỏi lau tóc cho con gái thế? Thật kỳ lạ. Vô cùng đáng nghi. Em yêu cầu một lời giải thích thỏa đáng.”“Oh, đơn giản thôi—anh có một cô em gái, và anh thường giúp nhỏ mấy chuyện thế này khi còn bé thôi.”“Anh có em gái ạ?”“Phải. Em ấy hiện đang là học viên ở Học viện Hoàng gia đấy.”Mắt Tina mở lớn. “N-nghĩa là chị ấy sẽ là senpai của tụi em…”Ellie lúng túng hốt lên. “E-em bắt đầu thấy l-lo quá!”Trong lúc hai tiểu thư đang trò chuyện, tôi gỡ tấm khăn trên đầu Tina rồi bắt đầu nhẹ nhàng lau tóc. Dù không khác gì so với mọi khi, mái tóc của cô lại trông thật lộng nào, giữ tỉnh táo đi thằng này.“Tina, cho anh mượn lược nào.”“Cứ dùng của Ellie đi ạ. Em ấy luôn cho em mượn mà.”“Được thôi.”Tôi bắt đầu sấy tóc của Tina bằng gió nóng. Trước khi kịp nhận ra, hơi thở của cô bé đã vào nhịp đều đều khi ngủ. Nhanh thật đấy… Tôi cười gượng và chậm rãi làm tiếp để không đánh thức em ấy. Dường như đã bình tĩnh trở lại, Ellie im lặng ngồi xuống cạnh Tina. “Allen-sama… Em gái ngài thật sự ở Học viện Hoàng gia sao?” Cô hỏi.“Đúng vậy. Anh có nhận được thư từ con bé; dường như nhỏ vẫn ổn cả.”“V-vậy em gái ngài sẽ là senpai của tụi em…”“Anh rất mong ba đứa có thể làm bạn với nhau. Con bé là một cô gái tốt, dù anh biết mình có hơi thiên vị. Tất nhiên, hai em cần phải qua bài thi cuối đã.”“V-vâng. Em sẽ cố hết sước—uh, sức ạ.” Ellie tự chỉnh lại với tiếng the thé xấu hổ khiến tôi không khỏi bật cười.“Em thực sự rất đáng yêu đó, Ellie.”“Còn em thì sao?” Tina bỗng xen vào. Cô bé ngước lên nhìn với đôi mắt lờ mờ ngáy ngủ—một hành động mang sức công phá khủng khiếp khi kết hợp cùng mái tóc long lanh và nét trẻ con. Tôi thẳng tay làm rối tung mái tóc vừa khô ấy để giấu đi sự xấu hổ của mình. Cô bé cũng vì thế mà bất ngờ hốt lên. “G-gì vậy chứ!? Anh bị làm sao thế?”“Không có gì. Đó, xong rồi. Ellie, phiền em chải lại tóc cho Tina nhé.”“V-vâng.”“A-anh tự gây ra thì tự làm đi.” Tina phản đối. “Với cả—đó là cách anh đối xử với em à?”Tôi thắc mắt nhìn Tina. Trong đôi mắt ấy là một sự chắc chắn tuyệt đối trong lúc được Ellie chải gì vậy chứ…?“Anh.”“V-vâng?”“Anh sẽ đi cùng tụi em tới Vương đô, đúng không?”“Chắc vậy. Công việc của anh là giúp đỡ hai em vào Học viện, nên anh sẽ luôn ở bên cho tới lúc đó.”“…Em không muốn mọi chuyện sẽ kết thúc như thế, nhưng hiện giờ cứ vậy đi. Mà anh định làm gì với chị Lydia? Nghe nói chị ấy đã về lãnh địa của gia tộc, nhưng hình như hai người chia từng tách khỏi nhau xa đến vậy. Em xin lỗi vì một phần cũng là do em, nhưng chẳng phải chị ấy sẽ đến Vương đô để gặp anh sao?” Lời của Tina vang vọng mất một lúc rồi cô cười và nói tiếp, “Thật háo hức đến lúc gặp chị ấy. Đã lâu lắm nhỉ!”Tôi nuốt nước bọt. L-lẽ nào Tina đang dọa sẽ kể cho cô ấy mọi chuyện, kể cả việc tôi vừa sấy tóc cho hai cô gái? N-nếu chuyện đó xảy ra—tôi thoáng rùng mình—khả năng cao cô sẽ lao tới xé xác tôi bởi chưa từng được tôi lau khô tóc.“Rồi rồi. Em thắng.” Tôi thở dài chấp nhận thất bại mà đưa tay lên xoa thái dương.“Ồ thật sao ạ?” Tina hả hê đắc thắng. “Hành động tốt hơn lời nói. Giờ hãy trải tóc cho em đi.”“Đượ—”“Đây, Tina-sama. Xong rồi đấy ạ.” Ellie cắt ngang câu trả lời ngắn của tôi. Hai tay cô bé di chuyển lia lịa, sửa lại mái tóc rối của Tina trong nháy chưa kìa.“…Vậy là sao hả, Ellie?” Một Tina bất mãn đang tra hỏi người hầu của mình trong lúc tôi khen ngợi sự khéo léo của cô bé.“Em là hầu nữ riêng của người mà, Tina-sama,” Ellie đáp với sự bình tĩnh khác lạ.“Ta có nhờ hồi nào.”“Em nghĩ người không nên ép buộc Allen-sama đâu ạ.”“Oh, đều là lỗi của anh đấy! Anh lúc nào cũng cưng nựng Ellie còn em thì không!”“Anh không đồng tình,” Tôi đáp. “Dám chắc là anh công bằng với cả hai. Tuy nhiên…”“Tuy nhiên?”“Chứng kiến khuôn mặt hài hước của em chưa bao giờ là đủ.”“Anh là đồ ngốc! Xấu tính! Không chơi với anh nữa!” Tina kịch liệt bĩu môi, đứng dậy và vội rời đi giống như lúc cô lao vào. Hình như tôi trêu chọc hơi quá rồi.“T-Tina-sama, đợi em với!” Ellie cất tiếng gọi. “Ngài Allen, um…”“Đừng lo. Hẹn gặp em vào buổi học ngày mai. Hãy gửi lời cho cả Tina nữa.”“V-vâng.”Và rồi, Ellie vội đuổi theo thận bước chân đó, Ellie. Giờ đã đến lúc mình về phòng và—Bỗng tôi cảm thấy có ánh mắt nhìn mình. Khi quay lại thì tôi thấy một vài lọn tóc xanh nhạt ló ra từ góc hành lang. Tiến lại gần, tôi nghe được vài tiếng thì thầm.“T-thật tình, Tina-sama. Sao người lại nói thế với Allen-sama chứ? Em biết ngài ấy rất tốt bụng, nhưng…”“U-um… Ellie thì may mắn rồi—em được anh ấy lau tóc cho mà, còn ta thì không. Không công bằng gì cả. Chứ không phải là ta muốn—”“Em muốn anh làm gì cơ?” Tôi cô bé hẳn phải bất ngờ khi thấy tôi ngó đầu ra bởi họ liền nắm chặt tay nhau, xoay người rồi bỏ chạy hết tốc lực. Tóc họ như lấp lánh dưới ánh sáng. Vừa nhìn cả hai rời đi, tôi tự hỏi mình có nên làm khác đi không. Nhưng rồi tôi lại thấy như thế sẽ chỉ khiến mọi chuyện rắc rối đang chạy nhanh trên hành lang, Tina bỗng quay đầu lại. Bộ cô đánh rơi gì sao? À không—em ấy chỉ thè lưỡi rồi làm mặt xấu với tôi rồi lại chạy bật cười; trẻ con thì vẫn là trẻ con quyết định rồi tối nay, mình sẽ dành thời gian viết thư cho một cô nhóc—ý là Lydia. Dám cá cô nàng đang hờn dỗi cho xem. Một khi hoàn thành công việc gia sư của Tina và Ellie, mình sẽ tới gặp trực tiếp Lydia một lần nữa. Đó là phép lịch sự cần thiết, dù có thể mình đã không kể toàn bộ sự thật về kỳ thi pháp sư hoàng gia. Tiền lương thì cũng đã nhận rồi nên hãy gửi bằng thư griffin vậy. ***Gửi Lydia,Đã một thời gian dài từ lá thư cuối. Tớ biết cậu đang giận nên hãy để tớ giải thích đã nói ở lá thư đầu tiên, tớ hiện đang làm gia sư cho nhà Công tước Howard. Tớ cũng kể rằng học trò của mình là con gái thứ của Công tước Howard, Tina, và hầu nữ riêng của cô bé là Ellie. Cả hai đều cực kỳ tài năng, và tớ dám chắc họ sẽ đỗ vào Học viện Hoàng gia. Đúng vậy, cả hai luôn. Mà cậu vốn biết rõ chuyện này hơn tớ mà, nhưng có vẻ giới quý tôc chỉ biết tới chuyện con gái thứ của Công tước Howard không thể dùng ma pháp. Ừ thì, việc này không hề dễ dàng, nhưng nhờ nỗ lực không ngừng nghỉ, Tina đã lần đầu tri triển được ma pháp cách đây một tháng. Là vậy đó. Tớ hiện đang dạy cô bé những kỹ thuật kiểm soát căn mừng khi Tina đã dùng được ma pháp, nhưng…lượng mana của cô bé cũng mạnh như của cậu—có khi còn lớn hơn. Tina cũng rất giỏi về pháp trận. Thử tưởng tượng lần đầu cậu học được ma pháp rồi điên cuồng mà toàn lực tri triển xem. Quả là một cơn ác mộng. Tớ nghĩ bất kỳ học viên nào đấu giả chiến với cô bé sẽ đều phải khóc là vậy, em ấy vẫn còn thiếu kinh nghiệm và lo sợ, giống như cậu hồi trước. Vì Tina không phải kiếm sĩ nên cũng dễ đối phó hơn ai đó, nhưng tớ vẫn nghĩ việc có quá nhiều mana cũng là một vấn đề. Chính vì phải liên tục dạy Tina kiểm soát mana và chỉ bảo Ellie nên gần đây, tớ rất bận rộn và không có thời gian để viết thư cho cậu. Thật sự xin lại nguyên nhân là vậy. Tớ vô cùng xin lỗi. Xin hãy tin người bạn này—tớ không hề có ý gì ở lá thư trước. Chỉ là không muốn mối quan hệ giữa chúng ta bị tiền bạc trói đến đây thôi. Thế này chẳng giống tớ gì sẽ rời dinh thự Howard sau vài ngày nữa, nên lá thư tiếp theo sẽ là từ Vương đô. Liệu tớ có thể gặp cậu ở đó không? Có vài chuyện tớ muốn thảo luận nên mong cậu có thể sắp cả…tiện nói thêm, một khi học trò của mình biết kết quả thi, tớ định sẽ quay trở lại quê ái,AllenVẫn đang làm gia sư tại vùng đất băng tuyết.***Gửi Quý ngài vô tâm,Tớ hiểu hoàn cảnh của cậu…và phải thừa nhận đống séc kia có hơi quá quắc nên tớ không hề giận. Một chút cũng cũng không nhỏ mọn tới mức bận tâm rằng cậu đang tốt bụng quá mức với mấy cô bé vừa mới gặp. Nên là đừng lo gì nhé. Mà tự hỏi, cậu đã từng làm những điều như thế với tớ chưa? Tớ đã bị cho ra rìa. Thật không thể tin chàng trai mà tớ ở cạnh bao năm qua lại là lolicon… À mà đừng lo cho nhỏ này. Tớ biết đám trẻ đó quan trọng hơn cả tớ mà. Mà nghiêm túc đấy, cậu thực sự nghĩ tớ tin cô bé đó học được ma pháp? Sau suốt quãng đời chưa lấy nổi một lần thành công? Cậu đang nói dối đúng không? Thể loại trò đùa gì đây? Thứ chiêu trò gì mà cậu đã—Chắc là cậu không dám đâu nhỉ? Thật sự cậu chưa dùng cách tương tự đã làm với tớ đâu ha? Hẳn cậu hiểu ý mình mà; tớ còn viết về nó nên có thể cậu đã tìm ra cách khác thôi. Nhưng nếu như không phải… thì…hãy cùng có một cuộc nói chuyện thật dài và vui vẻ nhé. Và tớ vẫn cần cậu kể rõ về việc trượt kỳ thi pháp sư hoàng gia. Chuyện đó thật quá vô lý… Hãy gặp nhau ở Vương đô, bất kể có chuyện cả, ai cho phép cậu được trốn rúc về quê thế? Chắc chắn không phải tớ và tớ cũng chẳng định làm vậy. Không bao ái,LydiaĐang lên kế hoạch tra khảo tên lolicon đáng nghi.Tái bút Em gái tớ đang dỗi vì cậu không chịu đến làm gia sư cho con bé. Tự đi mà dỗ nhỏ đi. Và tớ đã dành suốt ba tháng để huấn luyện chuyên sâu nên đừng nghĩ học trò của cậu có thể đánh bại con bé và giành vị trí đứng đầu. Đừng có mà quên—cậu không đủ trình với tớ đâu!Nhớ gửi thư khi cậu rời phương bắc đấy! Và hãy để điểm đến khi đó là dinh thự nhà Leinster tại Vương đô. Ghi chú [Lên trên] Những đoạn thế này là do Ellie líu lưỡi chứ không phải lỗi đánh máy Năm tôi 30 tuổi, theo lời giới thiệu từ một người bạn của mẹ, tôi và anh hẹn hò. Anh năm đó 35 tuổi, là kĩ sư của một viện nghiên cứu, đã từng có vợ sắp cưới nhưng cô ấy ra đi trong một tai nạn khiến anh ấy gần như không thể mở lòng với ai trong nhiều năm. Anh nói thẳng với tôi "Nếu lấy nhau, xin em đừng ghen tuông với cô ấy, vì sự thật anh không thể xóa mờ hình bóng cô ấy trong tim. Nhưng anh hứa, đó chỉ là một góc nhỏ riêng tư trong tim anh, anh sẽ vẫn là một người chồng người cha đàng hoàng, trách nhiệm và tử tế". Tôi không thích những câu chuyện ngôn tình, nhưng trước tình cảm của anh dành cho người cũ lại có chút cảm động. Giữa cuộc đời đầy sự bạc bẽo và dối trá này, sự chung thủy của anh là đáng trân trọng. Một người đàn ông như vậy chắc sẽ là người chồng người cha tốt. Vì cùng đồng cảm và hiểu cho những nỗi khó của nhau, chúng tôi dễ trò chuyện, dễ cảm thông và nhanh chóng đi đến hôn nhân. Sau tám năm, cuộc sống gia đình tương đối ổn thỏa. Chúng tôi có một cậu con trai lên 7 tuổi và không có ý định sinh thêm. Chồng tôi bận rộn với những dự án nghiên cứu của anh ấy, còn tôi, khi trực đêm, khi trực ngày, thời gian dành cho gia đình không ổn định. Có những ngày anh đi làm thì tôi mới tan ca trực về nhà. Giờ anh về nhà thì tôi lại đi. Vợ chồng như mặt trăng mặt trời, con cái phải nhờ người trông giúp. Mấy tháng trước, chồng tôi nói với tôi rằng cả hai vợ chồng đều bận không có nhiều thời gian để kèm cặp con, học hành bài vở càng ngày càng khó. Anh bàn tôi nên thuê gia sư cho con. Tôi bảo con mới lớp hai, chương trình học còn nhẹ, bố mẹ tranh thủ thời gian rỗi kèm con là được, nhưng anh lại nhất quyết nên thuê gia sư. Nói là làm, ngày hôm sau đi làm về, tôi đã thấy có một cô gái trẻ trong nhà. Cô ấy giới thiệu là sinh viên năm cuối một trường đại học được chồng tôi mời về gia sư cho con trai. Tôi quan sát cô ấy dạy con, thấy cô ấy truyền đạt cũng nhẹ nhàng dễ hiểu. Con trai tôi có vẻ mến cô giáo, vì cô giáo không những trẻ lại còn rất xinh xắn dịu dàng. Suy đi tính lại, tôi thấy chồng tôi làm như thế cũng ổn. Cô giáo không những trẻ lại còn rất xinh xắn dịu dàng Ảnh minh họa Sohu. Từ ngày có cô giáo dạy kèm, con tôi chịu khó học, học lực khá hẳn lên. Nhờ vậy, tôi cũng yên tâm đi sớm về khuya, không mất thời gian kiểm tra bài vở của con nữa. Tôi bảo chồng nên tăng lương cho cô giáo, vì nghĩ là sinh viên năm cuối, bài vở bận rộn còn phải đi làm thêm chắc hoàn cảnh cũng khó khăn. Chồng tôi cũng tán thành ý kiến của vợ. Một hôm, tôi đi trực đêm, nhưng đến khuya thì tôi cảm thấy người hâm hấp sốt, mệt mỏi liền điện nhờ cô em cùng khoa đến trực thay để về nhà nghỉ. Khi tôi về đã 11 giờ khuya, nhà đã tắt đèn, tôi nhẹ nhàng tắt xe từ cổng rồi dắt xe vào nhà. Trong phòng ngủ, đèn vẫn sáng. Tôi nghĩ rằng chồng tôi vẫn còn thức khuya làm việc. Thế nhưng khi tôi mở cửa phòng, điều tồi tệ hiện ra trước mắt. Chồng tôi đang ôm hôn cô gia sư trẻ và họ chỉ giật mình rời nhau ra khi phát hiện tôi vào phòng. Tôi không tin, thậm chí chưa từng nghĩ đến chuyện này để mà mảy may lo lắng hay đề phòng. Bởi tôi nghĩ chồng tôi không có tính ấy, còn cô gái còn quá trẻ, còn gọi chồng tôi bằng chú. Nhìn cái vẻ hốt hoảng của chồng và sợ hãi của cô gái trẻ, nước mắt tôi trào ra. Họ đã như vậy bao nhiêu lâu, bao nhiêu lần rồi? Hay những hôm tôi trực đêm, cô giáo đều ngủ lại đây? Nghĩ đến đó, tôi đau lòng đến nghẹt thở. Cô gia sư nhìn tôi muốn giải thích nhưng tôi không cần nghe. Tôi bảo cô ấy "Tiền lương chị sẽ chuyển khoản, từ mai không cần em dạy con chị nữa. Chị cần một cô giáo có tư cách đạo đức tốt hơn". Cô gái về rồi, tôi ngồi thụp xuống giường, cũng không muốn hỏi chồng tôi thêm bất cứ điều gì nữa. Nhưng sống chung gần mười năm, anh quá rõ tính tôi. Điều anh ấy biết phải làm bây giờ chính là nói thật. Anh nhìn tôi, ngập ngừng ấp úng mãi "Thực ra cô ấy vốn là sinh viên thực tập ở viện nghiên cứu của anh. Ngay từ lần đầu gặp anh đã rất ngạc nhiên. Ánh mắt của cô ấy, nụ cười và cả mái tóc của cô ấy hao hao giống người yêu cũ của anh, như thể họ là chị em ruột vậy. Cô ấy xuất thân nông thôn, gia cảnh khó khăn, ngoài giờ học phải đi bưng bê ở quán cà phê, quán nhậu để trang trải học phí. Anh nghĩ một cô gái trẻ hiền lành như vậy không thích hợp để làm những nơi xô bồ nhiều cạm bẫy đó. Anh nói anh cần gia sư cho con trai mình, và cô ấy nhận lời. Thật ra anh không nghĩ mình sẽ lừa dối hay làm điều gì có lỗi với em. Chỉ là cô ấy thật sự rất giống vợ sắp cưới đã mất của anh. Mỗi lần nhìn cô ấy, anh lại nghĩ đến người cũ, lòng lại khát khao được ôm cô ấy. Anh biết, anh sai, anh sai hoàn toàn. Cô ấy đã kết thúc đợt thực tập chỗ anh vài tuần trước rồi. Anh và cô ấy hoàn toàn có thể không gặp lại nhau. Em có thể tha thứ cho anh không? Tha thứ cho anh một lần". Tôi lê thân xác nặng nề của mình ra phòng khách, nằm một mình trên ghế suốt đêm. Kì lạ, tôi lại không khóc nữa. Tôi chỉ thầm ghen tỵ với cô ấy - người phụ nữ tuy đã biến mất trên thế giới này nhưng lại luôn hiện hữu trong trái tim một người đàn ông. Bao nhiêu năm qua tôi đã không hề ghen tuông gì với chị ấy. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi bao dung với cả những người phụ nữ giống chị ấy. Anh, ngay từ đầu đã không thuộc về tôi. Còn tôi thì đã không nhận ra điều đó. Nhưng giờ tôi nhìn thấu hết rồi. Tôi có thể tha thứ cho anh không? Tha thứ thì có khó gì, nhưng có một sự thật Tôi không hề có chỗ đứng trong tim anh ấy. Bất cứ người phụ nữ nào giống người yêu cũ cũng có thể thay thế tôi. Và tôi biết rõ, tôi không cần một người chồng như vậy, cũng không muốn mình trở nên đáng thương như vậy. Năm tôi 30 tuổi, theo lời giới thiệu từ một người bạn của mẹ, tôi và anh hẹn hò. Anh năm đó 35 tuổi, là kĩ sư của một viện nghiên cứu, đã từng có vợ sắp cưới nhưng cô ấy ra đi trong một tai nạn khiến anh ấy gần như không thể mở lòng với ai trong nhiều nói thẳng với tôi "Nếu lấy nhau, xin em đừng ghen tuông với cô ấy, vì sự thật anh không thể xóa mờ hình bóng cô ấy trong tim. Nhưng anh hứa, đó chỉ là một góc nhỏ riêng tư trong tim anh, anh sẽ vẫn là một người chồng người cha đàng hoàng, trách nhiệm và tử tế".Tôi không thích những câu chuyện ngôn tình, nhưng trước tình cảm của anh dành cho người cũ lại có chút cảm động. Giữa cuộc đời đầy sự bạc bẽo và dối trá này, sự chung thủy của anh là đáng trân trọng. Một người đàn ông như vậy chắc sẽ là người chồng người cha tốt. Vì cùng đồng cảm và hiểu cho những nỗi khó của nhau, chúng tôi dễ trò chuyện, dễ cảm thông và nhanh chóng đi đến hôn tám năm, cuộc sống gia đình tương đối ổn thỏa. Chúng tôi có một cậu con trai lên 7 tuổi và không có ý định sinh thêm. Chồng tôi bận rộn với những dự án nghiên cứu của anh ấy, còn tôi, khi trực đêm, khi trực ngày, thời gian dành cho gia đình không ổn định. Có những ngày anh đi làm thì tôi mới tan ca trực về nhà. Giờ anh về nhà thì tôi lại đi. Vợ chồng như mặt trăng mặt trời, con cái phải nhờ người trông tháng trước, chồng tôi nói với tôi rằng cả hai vợ chồng đều bận không có nhiều thời gian để kèm cặp con, học hành bài vở càng ngày càng khó. Anh bàn tôi nên thuê gia sư cho con. Tôi bảo con mới lớp hai, chương trình học còn nhẹ, bố mẹ tranh thủ thời gian rỗi kèm con là được, nhưng anh lại nhất quyết nên thuê gia là làm, ngày hôm sau đi làm về, tôi đã thấy có một cô gái trẻ trong nhà. Cô ấy giới thiệu là sinh viên năm cuối một trường đại học được chồng tôi mời về gia sư cho con trai. Tôi quan sát cô ấy dạy con, thấy cô ấy truyền đạt cũng nhẹ nhàng dễ hiểu. Con trai tôi có vẻ mến cô giáo, vì cô giáo không những trẻ lại còn rất xinh xắn dịu dàng. Suy đi tính lại, tôi thấy chồng tôi làm như thế cũng giáo không những trẻ lại còn rất xinh xắn dịu dàng Ảnh minh họa Sohu.Từ ngày có cô giáo dạy kèm, con tôi chịu khó học, học lực khá hẳn lên. Nhờ vậy, tôi cũng yên tâm đi sớm về khuya, không mất thời gian kiểm tra bài vở của con nữa. Tôi bảo chồng nên tăng lương cho cô giáo, vì nghĩ là sinh viên năm cuối, bài vở bận rộn còn phải đi làm thêm chắc hoàn cảnh cũng khó khăn. Chồng tôi cũng tán thành ý kiến của hôm, tôi đi trực đêm, nhưng đến khuya thì tôi cảm thấy người hâm hấp sốt, mệt mỏi liền điện nhờ cô em cùng khoa đến trực thay để về nhà nghỉ. Khi tôi về đã 11 giờ khuya, nhà đã tắt đèn, tôi nhẹ nhàng tắt xe từ cổng rồi dắt xe vào nhà. Trong phòng ngủ, đèn vẫn sáng. Tôi nghĩ rằng chồng tôi vẫn còn thức khuya làm nhưng khi tôi mở cửa phòng, điều tồi tệ hiện ra trước mắt. Chồng tôi đang ôm hôn cô gia sư trẻ và họ chỉ giật mình rời nhau ra khi phát hiện tôi vào phòng. Tôi không tin, thậm chí chưa từng nghĩ đến chuyện này để mà mảy may lo lắng hay đề phòng. Bởi tôi nghĩ chồng tôi không có tính ấy, còn cô gái còn quá trẻ, còn gọi chồng tôi bằng cái vẻ hốt hoảng của chồng và sợ hãi của cô gái trẻ, nước mắt tôi trào ra. Họ đã như vậy bao nhiêu lâu, bao nhiêu lần rồi? Hay những hôm tôi trực đêm, cô giáo đều ngủ lại đây? Nghĩ đến đó, tôi đau lòng đến nghẹt gia sư nhìn tôi muốn giải thích nhưng tôi không cần nghe. Tôi bảo cô ấy "Tiền lương chị sẽ chuyển khoản, từ mai không cần em dạy con chị nữa. Chị cần một cô giáo có tư cách đạo đức tốt hơn".Cô gái về rồi, tôi ngồi thụp xuống giường, cũng không muốn hỏi chồng tôi thêm bất cứ điều gì nữa. Nhưng sống chung gần mười năm, anh quá rõ tính tôi. Điều anh ấy biết phải làm bây giờ chính là nói thật. Anh nhìn tôi, ngập ngừng ấp úng mãi"Thực ra cô ấy vốn là sinh viên thực tập ở viện nghiên cứu của anh. Ngay từ lần đầu gặp anh đã rất ngạc nhiên. Ánh mắt của cô ấy, nụ cười và cả mái tóc của cô ấy hao hao giống người yêu cũ của anh, như thể họ là chị em ruột vậy. Cô ấy xuất thân nông thôn, gia cảnh khó khăn, ngoài giờ học phải đi bưng bê ở quán cà phê, quán nhậu để trang trải học phí. Anh nghĩ một cô gái trẻ hiền lành như vậy không thích hợp để làm những nơi xô bồ nhiều cạm bẫy đó. Anh nói anh cần gia sư cho con trai mình, và cô ấy nhận lời. Thật ra anh không nghĩ mình sẽ lừa dối hay làm điều gì có lỗi với em. Chỉ là cô ấy thật sự rất giống vợ sắp cưới đã mất của anh. Mỗi lần nhìn cô ấy, anh lại nghĩ đến người cũ, lòng lại khát khao được ôm cô ấy. Anh biết, anh sai, anh sai hoàn toàn. Cô ấy đã kết thúc đợt thực tập chỗ anh vài tuần trước rồi. Anh và cô ấy hoàn toàn có thể không gặp lại nhau. Em có thể tha thứ cho anh không? Tha thứ cho anh một lần".Tôi lê thân xác nặng nề của mình ra phòng khách, nằm một mình trên ghế suốt đêm. Kì lạ, tôi lại không khóc nữa. Tôi chỉ thầm ghen tỵ với cô ấy - người phụ nữ tuy đã biến mất trên thế giới này nhưng lại luôn hiện hữu trong trái tim một người đàn nhiêu năm qua tôi đã không hề ghen tuông gì với chị ấy. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi bao dung với cả những người phụ nữ giống chị ngay từ đầu đã không thuộc về tôi. Còn tôi thì đã không nhận ra điều đó. Nhưng giờ tôi nhìn thấu hết rồi. Tôi có thể tha thứ cho anh không? Tha thứ thì có khó gì, nhưng có một sự thật Tôi không hề có chỗ đứng trong tim anh ấy. Bất cứ người phụ nữ nào giống người yêu cũ cũng có thể thay thế tôi. Và tôi biết rõ, tôi không cần một người chồng như vậy, cũng không muốn mình trở nên đáng thương như vậy.

cô gia sư của chồng tôi